Chương 10

Sau khi hôn lễ kết thúc, Chung Ý vội vã quay lại trung tâm phim tài liệu để làm thêm giờ.

Bộ phim tài liệu tiếp theo mà đài truyền hình muốn quay chủ yếu nói về cảnh sát đặc nhiệm, đã trải qua mọi bước phê duyệt.

Vấn đề hiện tại là chuyên gia phá bom của đội cảnh sát đặc nhiệm không chịu tham gia quay phim tài liệu nên cần phải trao đổi thêm.

Hết giờ tăng ca, cuối cùng trưởng phòng dặn dò Chung Ý: “Ngày mai đoàn làm phim sẽ vào Cục Công an thành phố. Cô hãy gặp mặt rồi nói chuyện với chuyên gia phá bom của họ một lần đi. Nếu người đó vẫn từ chối ghi hình thì chúng ta cũng có phương án B.”

Mặt mày Chung Ý đầy mệt mỏi nhưng con ngươi màu hổ phách nhạt vẫn trong trẻo: “Kế hoạch B là gì?”

Trưởng phòng: “Đội cảnh sát đặc nhiệm gồm có bảy đại đội, đội đột kích chống khủng bố chỉ là một trong số đó thôi. Nếu chuyên gia phá bom kia của đội đột kích chống khủng bố không tham gia quay phim thì chúng ta có thể ghi hình đại đội một của đội cảnh sát đặc nhiệm.”

Điều này giống như đã quyết định nhân vật chính rồi, lại còn chọn thêm nhân vật thế chỗ vậy. Chung Ý gật đầu: “Tôi hiểu rồi, trưởng phòng.”

Trước khi rời khỏi văn phòng, ánh mắt của Chung Ý dừng ở chồng tài liệu in sẵn trên tay, tim bỗng dưng đập nhanh.

Chuyên gia phá bom chủ chốt chưa bao giờ lộ diện, khuôn mặt đằng sau lớp mặt nạ phá bom kia có thể là Cố Thanh Hoài không?

Đêm khuya, đội cảnh sát đặc nhiệm thuộc Cục Công an thành phố nhận được yêu cầu hỗ trợ từ đội phòng chống ma túy: “Chúng tôi phát hiện một thiết bị nổ khả nghi trong nhà tay buôn ma túy. Mời chuyên gia xử lý bom của đội cảnh sát đặc nhiệm phối hợp để tháo dỡ quả bom.”

Đội phòng chống ma túy đang bắt giữ kẻ buôn ma túy vào đêm khuya. Kẻ buôn ma túy đã bị bắt, ma túy cũng đã bị tịch thu, chỉ có điều họ không dám hành động thiếu suy nghĩ khi đối mặt với thiết bị nổ ở góc phòng.

Dây cảnh báo đã được thiết lập trước tòa nhà dân cư, người dân được sơ tán khẩn cấp để ngăn ngừa chất nổ phát nổ đột ngột.

Trâu Dương nóng lòng muốn thử: “Đội trưởng, lần này hãy để tôi đi!”

Cố Thanh Hoài nhếch khóe miệng: “Trong nhà cậu còn có ông nội, nếu xảy ra chuyện gì thì ông ấy sẽ làm thịt tôi luôn à?”

Trâu Dương: “Nhưng mà...”

Cố Thanh Hoài trả lời với khuôn mặt vô cảm: “Nhà tôi chẳng có ai cả, để mình tôi đi thôi.”

Trâu Dương mím môi không nói gì, Cố Thanh Hoài liếc anh ấy rồi hỏi: “Ngớ ra đó làm gì? Giúp tôi mặc bộ đồ phá bom đi.”

Bộ đồ phá bom nặng 35kg nên đòi hỏi sự hợp tác của hai đồng đội mới có thể mặc vào.

Cố Thanh Hoài dứt khoát cài chiếc mũ phá bom nặng 5 kg, thế giới trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng.

Khi một người ở bên trong, không có âm thanh nào khác ngoài hơi thở lẫn nhịp tim của chính mình.

Trong số tất cả các loại cảnh sát, cảnh sát phá bom không hề kém nguy hiểm so với cảnh sát truy bắt ma túy. Bởi việc truy bắt ma túy còn có thể chú ý một số kỹ năng chiến lược, còn việc phá bom thì lần nào cũng phải đánh cược một nửa mạng sống, hễ hơi lơ là hoặc xui xẻo mà cắt nhầm ngòi nổ thì sẽ tan xương nát thịt, chết không toàn thây.

Mỗi lần chứng kiến đội trưởng nhà mình mặc đồ phá bom, trong lòng Trâu Dương đều hết sức khổ sở.

Mỗi lần, anh ấy đều nhìn Cố Thanh Hoài đi ngược chiều để phá bom, cứ như thể đang trơ mắt nhìn anh đơn độc tiến về cái chết.

Trâu Dương đã từng hỏi Cố Thanh Hoài, nếu thật sự có quả bom mà chúng ta không thể phá bỏ thì phải làm sao?

Cố Thanh Hoài ra vẻ bất cần đời như một cậu ấm. Lúc không mặc đồng phục cảnh sát, nếu bảo anh là tên lưu manh thì cũng có người tin, nhưng lời anh thốt ra lúc đó lại vô cùng nghiêm túc: “Nếu không phá được thì cho dù phải ôm nó bỏ chạy, chúng ta cũng phải chạy đến nơi không người.”

Trâu Dương sửng sốt. Tên lưu manh họ Cố kia lại thản nhiên lên tiếng: “Nếu không thì tại sao quốc gia lại mất công nuôi cậu chứ? Cậu là cảnh sát mà, chú em.”

Dân chúng đã được sơ tán đến nơi an toàn.

Như thường lệ, Trâu Dương lấy máy ảnh ra, hướng ống kính về phía Cố Thanh Hoài.

Đây là thông lệ chung trong ngành bọn họ, trước mỗi lần thi hành nhiệm vụ đều lưu lại một tấm hình.

Một khi xảy ra chuyện thì nó sẽ trở thành di ảnh.

Đường phố vắng tanh vào ban đêm, tất cả cảnh sát nhân dân đều ở bên ngoài dây cảnh giới.

Cố Thanh Hoài xách thiết bị phá bom, một mình tiến về nơi có thuốc nổ.

Bộ đồ phá bom 35kg đè trên vai anh, đồng thời cũng mang theo sự an toàn của thành phố này.

-

Ngày hôm sau, mặt trời vẫn mọc như thường. Những chiếc xe màu đen, trông như hổ răng kiếm* của đội đột kích chống khủng bố tiến vào khuôn viên Cục Công an.

*Hổ răng kiếm: Hình dạng giống hổ thời nay nhưng răng rất dài.

Chi đội trưởng của đội cảnh sát đặc nhiệm truyền đạt chỉ thị: “Cố Thanh Hoài ở lại, những người còn lại chuẩn bị trước năm km…”

Chi đội trưởng ân cần hỏi han: “Quả bom hôm qua thế nào?”

Cố Thanh Hoài nở nụ cười hững hờ.

“Chỉ là thứ vớ vẩn do thằng ranh nghiện ma túy tự chế ra thôi, mất một lát là phá bỏ được rồi.”

“Món đồ chơi đó sao xứng gọi là bom? Tôi nghĩ gọi nó là ‘pháo hoa cầm tay’ thì đúng hơn.”

Khuôn mặt chi đội trưởng tỏ vẻ nghiêm túc: “Nhưng tôi nghe nói quả bom đó chứa 2kg thuốc nổ T.N.T lận! Sức sát thương tương đương với 40 quả lựu đạn đấy! Nó có thể phát nổ bất cứ lúc nào! Ít nhất thì cậu cũng phải phối hợp với năm cảnh sát hỗ trợ chứ! Thằng nhóc như cậu đến đó một mình sao? Cậu thích chủ nghĩa anh hùng nên chán sống rồi hả?”

Cố Thanh Hoài tỏ vẻ thờ ơ, không muốn nghe giảng đạo lý: “Còn gì nữa không? Nếu không thì tôi về ký túc xá ngủ một giấc đã.”

Giọng chi đội trưởng dịu lại: “Theo thông báo của cấp trên, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu quay phim tài liệu về đội cảnh sát đặc nhiệm.”

Cố Thanh Hoài chẳng lên tiếng. Tên khốn đẹp trai này luôn giỏi giả vờ câm điếc.