Ngày 31 tháng 8 năm 2021, thành phố Trường Ninh.
Ánh mặt trời vừa lên, tòa nhà đài truyền hình cao vυ"t giữa những đám mây. Cô gái quẹt thẻ để vào trong, vội vã bước vào thang máy.
Mái tóc dài của cô được tiện tay buộc thành kiểu đuôi ngựa thấp, lông mày dài mảnh với độ đậm nhạt vừa phải, có một nốt ruồi nhỏ sáng màu gần chân sống mũi, đôi môi hơi nhạt chẳng đượm ý cười.
Thang máy dừng lại ở tầng mười, đập vào mắt cô là mấy chữ cỡ lớn “Trung tâm phim tài liệu”.
Chung Ý đi đến chỗ làm việc của mình, đặt máy tính xuống. Đồng nghiệp gọi cô: “Trưởng phòng bảo chín giờ sẽ họp ở phòng họp về bộ phim tài liệu tiếp theo đấy!”
“Tôi biết rồi.”
Chung Ý rót một tách cà phê, tuy đầu lưỡi đắng chát nhưng đầu óc lại thanh tỉnh: “Chủ đề gì thế?”
Đồng nghiệp cười toe toét: “Hợp tác với Cục Công an thành phố đấy! Quay phim cảnh sát đặc nhiệm! Tôi ước gì mình được tham gia đội cảnh sát đặc nhiệm ngay hôm nay luôn!”
Khóe môi Chung Ý hơi cong lên, phản ứng bình thường.
Đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên.
Chung Ý có làn da trắng nõn đến độ trong suốt, màu tóc lẫn màu mắt cũng khá nhạt, đeo hoa tai ngọc trai trên dái tai, mặc áo sơ mi trắng cỡ rộng cùng với quần âu màu xám, vòng eo thon thả, bước đi nhẹ nhàng, tuy để mặt mộc nhưng vẫn xinh đẹp đến mức dường như cô đang ở một chiều không gian khác với mọi người.
Có rất nhiều chàng trai theo đuổi Chung Ý, từ sinh viên đại học giao đồ ăn mang về ở quán cà phê dưới tầng cho đến anh chàng giao dịch ngân hàng đầu tư trong bộ đồ vest, mang giày da. Song, cô chưa bao giờ ngó ngàng họ quá một lần. Hơn nữa, cô còn kiệm lời, không bao giờ đến quá gần người khác, hầu như cũng chẳng bao giờ tham dự tiệc liên hoan. Vì vậy, Chung Ý luôn tạo cho mọi người cảm giác xa cách, không nhiễm khói lửa nhân gian.
Đồng nghiệp hỏi dò: “Cô không hứng thú với mấy anh chàng đẹp trai hả?”
Ngón tay Chung Ý dừng lại trên bàn phím một thoáng, trong đầu mất kiểm soát nên hiện lên một bóng người.
Bộ quân phục phẳng phiu, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, đuôi mắt nhướng lên, hàng mi dài đến mức đã chạm vào mắt cô khi họ hôn nhau.
Chung Ý mở bộ phim mà mình chưa biên tập xong vào tối qua, hờ hững trả lời: “Tôi không thích ai cả.”
Chung Ý đảm nhận chức vụ phó đạo diễn tại trung tâm phim tài liệu của đài truyền hình, với công việc là quay phim tài liệu.
Về việc quay phim tài liệu, nếu ngắn thì mất vài tháng, lâu thì mấy năm, bất kể trời nắng chang chang hay mưa như trút nước đều phải giữ vững máy quay.
Thời gian trên điện thoại di động hiển thị 8:55, cuộc họp sắp bắt đầu. Chung Ý cầm lấy máy tính xách tay rồi đi vào phòng họp.
Màn hình chiếu trong phòng họp đang chiếu các slide phát chậm. Trên màn hình xuất hiện một đội cảnh sát đặc nhiệm trẻ trung, trang bị đầy đủ súng đạn.
Họ đội mũ sắt, mặc đồng phục huấn luyện màu đen, đi giày chiến đấu của cảnh sát, trên tay cầm súng bắn tỉa Barrett M95. Đôi mắt đằng sau cặp kính bảo hộ vừa sắc sảo vừa đáng sợ, còn bên chân họ là một đội chó nghiệp vụ, trông oai phong lẫm liệt, sẵn sàng chiến đấu.
“Chủ đề của bộ phim tài liệu lần này là cảnh sát đặc nhiệm. Đơn vị hợp tác với chúng ta là đội đột kích đặc nhiệm chống khủng bố thuộc Cục Công an thành phố.”
“Đội quân cảm tử này có khả năng chiến đấu trong những trận chiến ác liệt, mỗi một người đều là một lưỡi kiếm sắc bén.”
“Nhân vật mà chúng ta muốn tập trung ghi hình chính là người tiếp theo.”
Slide dừng lại trong ánh lửa ngút trời, với một bóng dáng mặc trang phục xử lý chất nổ đang đi ngược chiều.
“Đây là chuyên gia phá bom của đội cảnh sát đặc nhiệm. Công việc hàng ngày của anh ấy là tháo bom.”
“Anh ấy xuất thân từ lực lượng đặc nhiệm của cảnh sát vũ trang, là một nhân tài chống khủng bố cấp cao với những chiến công lừng lẫy. Sau khi giải ngũ, người này đã chuyển đến Cục Công an thành phố.”
“Nói chung, các chuyên gia phá bom rất dễ nhận kết cục hy sinh hoặc bị thương, mất chân cụt tay đều là chuyện thường. Mức độ nguy hiểm này không thể so với các loại cảnh sát khác được. Vị chuyên gia phá bom này đã thực hiện hàng trăm nhiệm vụ có độ rủi ro cao, tháo dỡ vô
số thiết bị nổ.”
Trên màn hình là tin tức về việc thi hành nhiệm vụ của anh.
Trong lần tổ chức hội nghị quan trọng cấp quốc gia đó, một quả bom đã được tìm thấy tại địa điểm tổ chức hội nghị, nơi có hàng nghìn người tham dự mỗi ngày.
Cảnh sát nhân dân lập hàng rào phong tỏa hiện trường, khẩn trương sơ tán người dân. Mà anh lại mặc bộ đồ phá bom nặng 35 kg, đội mũ bảo hiểm phá bom nặng 5 kg, một mình đi ngược dòng người về phía trung tâm vụ nổ, giống như một người đang đi về phía tử thần.
Tiêu đề của tin tức là: “Người anh hùng dũng cảm, đơn độc bước đi giữa lằn ranh sinh tử.”
Trình chiếu kết thúc tại đây. Chung Ý mở nắp bút, ánh mắt vừa trong veo vừa bình tĩnh: “Tên của người này là gì? Cục Công an thành phố không cung cấp thông tin gì sao?”
Trưởng phòng giải thích: “Mỗi lần làm nhiệm vụ, anh ấy đều từ chối lộ mặt, không cho báo chí công bố tên thật của mình, công tác bảo mật cực tốt. Ngoài ra, với tư cách là thành viên cốt cán của đội, anh ấy đã từ chối tham gia quay phim tài liệu lần này rồi. Chúng ta cần phải nhịp nhàng hơn nữa.”
Chung Ý cúi đầu ghi chú những từ khóa: Đội cảnh sát đặc nhiệm, chuyên gia phá bom, không rõ tên họ, từ chối ghi hình.
Nếu đổi lại là Chung Ý làm việc trong một ngành nghề nguy nan như vậy, có lẽ cô cũng sẽ không tiết lộ nửa chữ với gia đình lẫn bạn bè.
Trưởng phòng chậm rãi lên tiếng: “Để đảm bảo nội dung phim tài liệu hoàn toàn chân thực và khách quan, mọi người phải tới đội cảnh sát đặc nhiệm, sau đó đạo diễn phải ăn chung, ở chung với đối tượng ghi hình để hiểu rõ về nhau.”
Khi Chung Ý đang ghi chép, đồng nghiệp bên cạnh chợt chọc cô thật mạnh: “Ăn chung ở chung kìa! Gần quan sẽ được ban lộc đó!”
Ánh mắt của trưởng phòng đảo qua rồi dừng lại trên đỉnh đầu cô: “Chung Ý, cô sẽ phụ trách quay bộ phim này, có vấn đề gì không?”
Chung Ý khép nắp bút lại, đôi mắt mèo với con ngươi màu hổ phách nhàn nhạt nhìn thẳng vào mắt trưởng phòng: “Tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Trưởng phòng: “À, đúng rồi!”
Chung Ý: “Còn thêm điều gì nữa ạ?”
Đối phương cười, đáp: “Nghe đồn vị chuyên gia phá bom này trẻ trung, đẹp trai, vẫn còn độc thân đấy.”