Chương 4.2: Thử thách vào bếp

Chúc Du dừng tay, bước về phía giáo sư Mayra.

Người phụ nữ xinh đẹp này đã ngoài 50 tuổi, mái tóc ngắn uốn xoăn, cử chỉ tao nhã, cách nói chuyện tự nhiên và rất thân thiện với sinh viên. Trước đây bà cũng thỉnh thoảng gọi Chúc Du lại sau giờ học, chủ yếu là hỏi han tình hình sống ở nước ngoài của cậu, xem cậu có thích nghi được không.

Chúc Du tưởng lần này cũng vậy.

"Giáo sư.” Chúc Du đi đến bên cạnh bà, "Có chuyện gì không ạ?"

Giáo sư Mayra gật đầu, mỉm cười với cậu: "Yu, tôi có việc muốn nhờ em giúp."

Chúc Du hơi ngạc nhiên, vì đây là lần đầu tiên giáo sư Mayra nhờ cậu làm việc gì đó. "Chuyện gì vậy ạ?"

"Chồng tôi có một cậu học trò rất có thiên phú thiết kế." Chồng của giáo sư Mayra là giáo sư bên khoa Kiến trúc. Trước đây Chúc Du từng thấy họ đi dạo cùng nhau trong trường, bà cũng đã giới thiệu ông ấy với cậu. Thế nên khi bà nhắc đến chồng, Chúc Du không thấy lạ lẫm.

"Cậu ấy bị sao ạ?" Chúc Du nhạy bén nhận ra lời nói của bà có ẩn ý.

Giáo sư Mayra nghiêm túc nói: "Không biết vì lý do gì, thiên phú của cậu ấy biến mất rồi."

"Biến mất ạ?" Chúc Du ngẫm nghĩ, cái "biến mất" này có phải là nghĩa đen không nhỉ?

Giáo sư gật đầu: "Thiết kế của cậu ấy ngày càng rập khuôn, ngày càng quy củ, thiếu sự táo bạo."

"Những tác phẩm đó không thể gọi là thiết kế nữa. Tôi và chồng tôi chỉ thấy trong đó sự cứng nhắc và gò bó." Giáo sư Mayra nhận xét thẳng thắn, "Nhưng không chỉ chúng tôi, mà ngay cả bản thân cậu ấy cũng không nhận ra vấn đề của mình."

Chúc Du hơi nhíu mày suy nghĩ, sau đó hỏi: "Vậy cô và giáo sư Vera không có cách nào sao ạ?"

Giáo sư Mayra vẻ mặt khó xử lắc đầu, rồi nói tiếp:

"Cách thì có một, nhưng cách này có thể phải phiền đến em."

Giọng bà rất từ ái, hiền hậu. Bà có thói quen hay cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện lên vẻ dịu dàng, đôi mắt xanh lam hơi đυ.c đi vì tuổi tác.

Sau khi ra nước ngoài, Chúc Du được giáo sư Mayra giúp đỡ rất nhiều, nên nếu chỉ là giúp một việc nhỏ thì cậu sẽ không từ chối.

"Cô cứ nói đi ạ."

Lúc này giáo sư Mayra mới nói: "Trước đây tôi từng nói với các em rồi, Mỹ thuật và Kiến trúc thực ra có điểm chung. Mỹ thuật có thể cung cấp cảm hứng và ý tưởng cho thiết kế kiến trúc, giúp họ phá vỡ quy tắc thông thường để tạo ra những tác phẩm táo bạo và cá tính hơn." [1]

"Tranh của em luôn có những ý tưởng mới lạ, táo bạo, màu sắc phóng khoáng tuyệt vời, là một tài năng hiếm có. Hơn nữa, em cũng là một sinh viên lạc quan và có sức lan tỏa. Tôi hy vọng em có thể tiếp xúc với cậu bé đó nhiều hơn một chút, giúp cậu ấy tìm ra vấn đề."

"Cậu ấy cũng là người Trung Quốc. Tôi nghĩ nếu các em tiếp xúc với nhau sẽ có nhiều chủ đề chung hơn chúng tôi." Cuối cùng, bà giải thích thêm một câu.

Chúc Du hiểu rồi. Hóa ra giáo sư muốn nhờ cậu trông nom một "đứa trẻ có vấn đề".

Cân nhắc một chút, Chúc Du gật đầu: "Được ạ, vậy bây giờ em đi gặp cậu ấy luôn sao?"

Cậu đồng ý không chỉ vì nể lời thỉnh cầu của giáo sư, mà còn vì cậu thấy chuyện này cũng chẳng phiền phức gì mấy. Thứ hai là vì tối qua Bách Trầm nói anh học Kiến trúc, nên giờ Chúc Du cũng khá tò mò về sinh viên khoa đó.

Nghe Chúc Du đồng ý, giáo sư Mayra lập tức cười vui vẻ, khen ngợi từ tận đáy lòng: "Em đúng là một đứa trẻ lương thiện."

"Nhưng hôm nay chồng tôi đi công tác rồi. Mai tôi liên hệ để em gặp mặt họ nhé?" Bà dịu dàng hỏi ý kiến cậu.

Chúc Du nói không thành vấn đề.

Tạm biệt giáo sư Mayra, Chúc Du vẫn theo thói quen lượn một vòng qua căn tin, nhưng vẫn chỉ toàn là mấy món đồ Tây nguội ngắt.

Sáng cậu ăn mỗi cái bánh mì, trưa làm thêm chưa kịp ăn, gặm nửa củ cà rốt luộc, rồi đói meo đến tận bây giờ.

Mà nghĩ cũng phải, cái căn tin này thì đào đâu ra đồ ngon chứ?

Cậu tuyệt vọng nhắm mắt, quay người rời khỏi đó.

Vừa bước ra khỏi cửa, điện thoại rung nhẹ, một tin nhắn hiện lên màn hình.

Chúc Du móc điện thoại ra liếc nhìn.

Ngay lập tức, mắt cậu dán chặt vào màn hình.

Số dư tài khoản ngân hàng đột nhiên tăng thêm 40 bảng Anh!!

Lúc này August cũng nhắn tin tới: [Yu, tiền lương hôm nay chú chuyển rồi đấy, nhận được chưa?]

Chúc Du sáng nay chỉ làm việc 2 tiếng, vậy mà August chuyển tận 40 bảng...

Tính ra... gần hai trăm tệ một giờ!

Chúc Du hạnh phúc nhắm mắt lại.

Ngày lành cuối cùng cũng đến rồi sao?

Lưu Ba, mày thấy chưa? Tối nay mày có hạt để ăn rồi đấy!

Trong mắt Chúc Du ngập tràn những giọt nước mắt kích động.

Cậu lễ phép nhắn tin trả lời ông chủ, sau đó xốc lại ba lô chạy biến về phía siêu thị dưới chung cư.

Đầu tiên là phải mua một túi hạt và pate cho Lưu Ba đã.

Bình thường Chúc Du sẽ mua cho mình ít đồ ăn nhanh, lần này vốn dĩ cũng định thế. Nhưng không biết có phải do ảnh hưởng của nồi cơm gà om nấm "chuẩn vị" tối qua hay không, mà giờ cứ nghĩ đến đồ hộp với thức ăn nhanh là cậu lại muốn nôn.

Bình tĩnh lại, trong đầu Chúc Du nảy ra một ý tưởng táo bạo.

Cậu rảo bước nhanh về phía khu quầy rau củ tươi sống.

---

Trường học tan không muộn, nhưng trời bên Anh tối nhanh thật. Mới 6 rưỡi tối mà đã như 8-9 giờ tối mùa đông ở trong nước.

Gió lạnh rít từng cơn, đàn bồ câu trắng bay lượn quanh hồ nước trước chung cư.

Chúc Du đeo ba lô, một tay xách túi đồ vừa mua ở siêu thị bước vào thang máy.

"ZhuYu, buổi tối hảo nha!"

Nghe cái giọng lơ lớ này là biết ai rồi.