Chương 4.1: Thử thách vào bếp

Lúc khóa cửa, cậu còn theo bản năng quay đầu nhìn sang phòng 514. Cửa đóng chặt, không biết là đã đi vắng hay chưa dậy.

Chúc Du khóa cửa xong, đưa tay lên xem giờ. Trong tích tắc, cơn buồn ngủ bay biến sạch sành sanh: 8 giờ 42 phút!!

Quán cà phê nằm gần trường, nhưng từ ký túc xá đến trường cũng mất mười mấy phút. Mà giờ phỏng vấn là 9 giờ đúng!

Chúc Du chẳng kịp đeo lại ba lô cho tử tế, ba chân bốn cẳng bắt đầu chạy thục mạng về phía trường học.

Mười hai phút sau, Chúc Du mới thở hồng hộc chạy tới quán cà phê. Đây mới đúng là "điều nghiên địa hình" theo nghĩa đen.

Lúc này, quán cà phê đã bắt đầu lác đác có khách.

Cậu có chút chột dạ đẩy cửa bước vào. Trước khi sang Anh, Chúc Du đã biết người Anh rất coi trọng giờ giấc, may mà cậu không đến muộn.

"Xin chào." Chúc Du dùng tiếng Anh chào hỏi nhân viên lễ tân, "Tôi đến để phỏng vấn."

Khẩu ngữ tiếng Anh của cậu rất chuẩn, hoàn toàn không nghe ra chút giọng địa phương nào.

Lễ tân là một cô gái người Anh tóc vàng mắt xanh, cô nhìn Chúc Du mỉm cười hỏi: "Xin hỏi tên của bạn là..."

Chúc Du báo tên mình.

"Được rồi, mời đi theo tôi." Cô dẫn Chúc Du vào phòng nghỉ phía sau. Cậu vừa đi theo vừa tranh thủ quan sát xung quanh.

Cô gái đẩy cửa ra, bên trong treo rất nhiều đồng phục, còn có tủ đồ nhân viên.

Cô quay sang nói với Chúc Du: "Tôi là Chloe. Cậu thay đồng phục trước đi, lát nữa tôi sẽ phổ biến công việc cho cậu."

Chúc Du tò mò: "Tôi không cần phỏng vấn sao?"

"Ông chủ dặn là khi nào cậu đến thì có thể bắt đầu làm việc ngay. Lát nữa tôi sẽ đưa hợp đồng cho cậu." Chloe mỉm cười giải thích.

Chúc Du gật đầu. Xem ra Chúc Đình đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.

Cậu chọn một bộ đồng phục vừa vặn: áo sơ mi trắng, tạp dề màu nâu in tên quán cà phê trước ngực. Dáng người cậu cao gầy, sinh ra đã là cái móc áo trời ban.

Đợi cậu thay đồ xong, Chloe đưa chìa khóa tủ đồ cho Chúc Du để cậu cất quần áo và đồ đạc cá nhân, sau đó bắt đầu hướng dẫn chi tiết công việc.

Nhiệm vụ của Chúc Du là bưng đồ uống và bánh ngọt đến tận bàn cho khách.

Vì là làm bán thời gian nên quán sẽ trả lương theo giờ, thanh toán theo ngày. Nghe đến đây, mắt Chúc Du sáng rực lên.

Công việc không quá khó. Dù chưa từng làm qua nhưng Chúc Du thích ứng rất nhanh.

Cũng may giờ này quán chưa đông khách lắm, cộng thêm sự hứng khởi của lần đầu tiên đi làm thêm nên Chúc Du chẳng thấy mệt chút nào.

Bàn gần cửa sổ có ba vị khách người Hoa, hai nữ một nam.

Nghe loáng thoáng thì hình như họ là sinh viên khoa Kiến trúc. Trường này có rất nhiều du học sinh người Hoa học Kiến trúc, nên việc bắt gặp họ đi cùng nhau cũng là chuyện bình thường.

Chúc Du nghe thấy họ dường như đang bàn tán về một ai đó.

"Nghe nói học trò cưng của giáo sư Vera đã đi học lại rồi đấy." Cô gái tóc ngắn nói.

Cô gái tóc xoăn hỏi dồn: "Là cái anh chàng đắc ý môn sinh đó hả?"

"Chính là ảnh. Hôm qua tớ vừa gặp xong, người thật ở ngoài còn đẹp hơn trong ảnh!!" Cô gái tóc ngắn vẻ mặt hưng phấn, hai mắt sáng rực, "Dáng người cũng siêu đẹp!"

Cậu bạn đầu đinh tò mò: "Sao anh ta lại nghỉ học thế?"

"Nghe bảo nhà có việc? Hay là bị bệnh gì đó? Không rõ nữa." Cô gái tóc ngắn phỏng đoán.

"Cậu tiếp xúc với anh ấy chưa? Tính cách thế nào?" Cô gái tóc xoăn tò mò.

"Cực kỳ dịu dàng!! Hồi anh ấy chưa nghỉ học, bọn tớ có hợp tác chung một dự án. Anh ấy làm việc cẩn thận lắm, rất nhiều chi tiết trong dự án đều do anh ấy xử lý."

"Nói sao nhỉ, rõ ràng cùng lứa tuổi nhưng anh ấy chín chắn, điềm đạm hơn bọn mình nhiều lắm. Cảm giác kiểu như phải mặt dày mày dạn mới theo đuổi được ấy."

"Thôi đi bà, mặt dày cái gì. Hai hôm trước có cậu em tóc vàng xoăn tít đến bắt chuyện làm quen, là ai co giò bỏ chạy thế hả?"

"Ui dào, đừng có nhắc chuyện đó nữa!!"

---

Chúc Du đứng lau bàn bên cạnh, nghe không sót một chữ nào.

Biết họ đang bàn tán về người khoa Kiến trúc, cậu thấy cũng có duyên phết, vì Bách Trầm cũng học khoa đó. Nhưng cậu cũng chẳng để tâm lắm.

Chiều nay Chúc Du có tiết học nên công việc chỉ làm đến trưa là kết thúc. Ông chủ August đã kịp đến quán trước khi cậu quay về trường.

August là một người đàn ông cao lớn, khoảng hơn 30 tuổi, râu ria rậm rạp, hốc mắt sâu, đôi mắt màu nâu sẫm, tính cách hào sảng, hướng ngoại.

Có thể thấy anh ta và Chúc Đình quan hệ rất tốt. Anh ta kể vài chuyện cũ của Chúc Đình hồi còn ở đây, còn trêu Chúc Du vài câu, bảo cậu xinh đẹp như con gái, chẳng giống ông anh trai chút nào.

Rồi anh ta hỏi thăm tình hình hiện tại của Chúc Đình.

Chúc Du nào có biết, thầm nghĩ dù sao thì ai bây giờ cũng sống tốt hơn cậu cả. Nhưng trước mặt August, cậu vẫn giả vờ ngoan ngoãn, hỏi gì đáp nấy.

Nhìn bóng lưng Chúc Du rời đi, August lộ vẻ nghi hoặc. Anh ta cảm thấy tính cách Chúc Du khác xa so với lời kể của Chúc Đình.

Anh ta nhắn tin cho Chúc Đình, đại ý nói công việc của Chúc Du đã sắp xếp ổn thỏa, thằng bé rất ngoan, nghe lời và làm việc nghiêm túc. Lại còn bổ sung thêm là Chúc Du không hề tùy hứng, bướng bỉnh như Chúc Đình mô tả.

Một lát sau, Chúc Đình nhắn lại vỏn vẹn một dấu: [?]

---

Buổi chiều là tiết chuyên ngành.

Chúc Du lượn một vòng quanh căn tin, cuối cùng chỉ ăn một miếng cà rốt luộc rồi chạy đi học.

Tan học xong, cậu đói đến mức nhấc chân không nổi.

Cậu uể oải thu dọn bảng vẽ chuẩn bị về thì giáo sư Mayra trên bục giảng gọi lại: "Yu, đợi chút."

Giáo sư Mayra là giảng viên nghệ thuật nổi tiếng trong khoa. Vì Chúc Du là sinh viên Trung Quốc duy nhất trong lớp nên bà luôn dành cho cậu sự quan tâm đặc biệt.