Chương 3.1: Lần đầu gặp mặt

Bách Trầm giật mình, buông đũa rút một tờ khăn giấy cho Chúc Du: "Cậu sao thế? Lại bị bỏng à?"

Chúc Du vội vàng lắc đầu, sụt sịt mũi giải thích: "Không phải, tôi khóc là vì ngon quá thôi. Lâu lắm rồi tôi mới được ăn đồ Trung Quốc."

Sau ba tháng ròng rã phải nuốt "cơm Tây", giờ đột nhiên được ăn món quê hương ngon lành lại còn miễn phí thế này, đổi lại là ai thì cũng phải rơi nước mắt thôi.

Bách Trầm âm thầm thở phào nhẹ nhõm: "Thực ra tôi còn lo cậu ăn không quen, vì trước giờ tôi chưa từng nấu cho ai ăn cả."

Chúc Du đang nhai đầy miệng cơm nên không tiện nói, Lưu Ba dưới chân đang cắm cúi ăn cũng kêu lên một tiếng phụ họa.

"Meo meo meo..."

Chúc Du vỗ ngực nuốt trôi miếng cơm, sau đó thay nó phiên dịch: "Ý của Lưu Ba là ngon tuyệt cú mèo."

"Tôi cũng muốn nói thế, anh không cần lo đâu, vì thật sự rất ngon!" Chúc Du chìa cái bát không ra, vẻ mặt hơi ngượng ngùng, "Cho nên... phiền anh xới thêm cho tôi một bát nữa được không?"

"Được chứ." Bách Trầm không ngờ Chúc Du lại ăn hết bát cơm nhanh đến vậy. Cảm giác thỏa mãn trong lòng bỗng chốc được phóng đại vô hạn, anh âm thầm kìm nén tâm lý có phần không bình thường này xuống, nhận lấy bát rồi quay vào bếp xới thêm cho cậu.

---

Chưa đầy hai mươi phút, đồ ăn trên bàn và cả nồi cơm trong bếp đều đã sạch bách.

Bách Trầm đã buông đũa từ sớm. Anh để ý thấy mái tóc hồng của Chúc Du dưới ánh đèn lại nổi bật đến lạ, trở thành màu sắc tươi sáng nhất trong căn phòng có tông màu trầm tối này.

Lúc này Chúc Du dường như mới hoàn hồn sau cơn đói khát.

Cậu ăn chậm lại, nhìn vào mắt Bách Trầm hỏi: "Trước đây tôi chưa từng gặp anh, anh chuyển đến từ khi nào thế?"

Bách Trầm thành thật đáp: "Sáng 2 hôm trước."

Chúc Du làm vẻ mặt vỡ lẽ. Thảo nào cậu không có ấn tượng gì, vì hai ngày nay cậu đều cắm cúi ở phòng vẽ, lần nào về cũng là 6-7 giờ tối. Về đến nơi, nếu không có việc cần thiết thì cậu chẳng bao giờ bước chân ra khỏi ký túc xá, nên suốt hai ngày trời không phát hiện đối diện có người mới chuyển đến cũng là chuyện bình thường.

Chúc Du nhét miếng thịt gà cuối cùng vào miệng, chiêu một ngụm nước ấm nuốt xuống rồi mới nói với Bách Trầm: "Cảm ơn anh đã chiêu đãi! Đây là bữa đồ Trung đầu tiên tôi được ăn trong tháng này đấy. Nếu không có anh thì tôi và Lưu Ba chết đói thật rồi."

Thực ra Bách Trầm cũng muốn nói rằng, đây là lần đầu tiên anh thấy có người và mèo đói đến mức độ này. Nhưng anh chỉ nói: "Không cần cảm ơn đâu."

Nói rồi anh đứng dậy thu dọn bát đũa trên bàn. Chúc Du vội vàng đứng bật dậy theo: "Muốn rửa bát à? Để tôi làm cho."

Đã ăn chực cơm của người ta, nói thế nào cũng phải giúp người ta làm chút gì đó chứ.

Bách Trầm từ chối: "Không cần đâu, dù sao tôi ăn một mình cũng phải rửa mà."

"Nhưng tôi nên giúp anh làm gì đó chứ?" Chúc Du chạy đến trước mặt Bách Trầm, dang hai tay chặn đường anh, "Dù sao tôi cũng ăn cơm anh nấu rồi."

Phải công nhận là dáng người Bách Trầm thực sự rất xuất chúng so với bạn bè đồng trang lứa.

Chúc Du đứng trước mặt anh, cơ ngực rộng lớn của đối phương hoàn toàn che khuất tầm nhìn của cậu. Cơ ngực này... thật sự quá to, quá hoàn hảo...

Chúc Du chớp mắt, nghĩ đến chân tay khẳng khiu của mình, hiếm khi cảm thấy một tia tự ti len lỏi.

Bách Trầm không để ý đến suy nghĩ vụn vặt đó của Chúc Du, thấy thái độ cậu kiên quyết như vậy, anh rũ mắt suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy cậu giúp tôi lau bát đi."

"Được!"

Lúc này Chúc Du mới hạ cánh tay xuống, lon ton theo Bách Trầm vào bếp.

Tuy chưa từng rửa bát bao giờ nhưng cậu cũng từng thấy bảo mẫu ở nhà làm rồi. Hơn nữa đây là lần đầu tiên làm việc này nên động tác của cậu rất cẩn thận, không đến mức làm hỏng việc.

Phòng bếp trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng nước chảy "ào ào" và tiếng bát đĩa sứ va chạm lanh canh.

Chúc Du cảm thấy không khí yên tĩnh đến mức hơi quỷ dị.

Hồi nhỏ sức khỏe cậu không tốt nên chậm lớn, lớn lên rồi tẩm bổ đủ kiểu cũng chỉ miễn cưỡng đuổi kịp chiều cao trung bình. Giờ đứng cạnh Bách Trầm, cậu thấp hơn đối phương gần một cái đầu.

Cậu lén nhìn những đốt ngón tay hơi ửng hồng vì nước lạnh của Bách Trầm, sau đó lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Bách Trầm, anh học ngành gì thế?"

"Thiết kế kiến trúc.” Bách Trầm đáp.

Chúc Du như tìm được chủ đề chung, hào hứng nói: "Tôi học mỹ thuật, vậy tính ra chúng ta cũng có chút liên quan đấy chứ."

"Tầng 5 vốn chỉ có mình tôi là người Trung Quốc, giờ có thêm anh, chúng ta lại còn là hàng xóm nữa, đúng là có duyên thật."

"Rồi anh vừa mới chuyển đến chúng ta đã quen nhau luôn, vậy coi như là bạn bè rồi nhỉ?" Chúc Du cúi đầu lau bát, lầm bầm lải nhải một tràng dài.

Bách Trầm nghiêng đầu nhìn xoáy tóc hồng trên đỉnh đầu Chúc Du, gật đầu phụ họa: "Ừ, tính là bạn bè."

Chúc Du mím môi, ngẩng lên nhìn Bách Trầm, lại chạm phải ánh mắt anh, nhưng đối phương rất nhanh đã quay đi chỗ khác.

Chúc Du không nghĩ nhiều, tò mò hỏi: "Bách Trầm, anh đồng ý cho tôi vào nhà ăn cơm là vì tôi cũng là người Trung Quốc à?"

Lúc đói thì não đình trệ không nghĩ được nhiều, giờ no rồi cậu mới bắt đầu suy nghĩ: Tại sao Bách Trầm lại đồng ý cho cậu vào ăn chực dễ dàng thế nhỉ?

Động tác rửa bát của Bách Trầm khựng lại, anh không quay đầu nhìn Chúc Du nữa.

Ánh mắt anh thâm trầm, con ngươi màu xám nhạt như mực loang trong nước, mang theo vẻ bí ẩn khó tả. Chúc Du hơi nghiêng đầu, vẻ mặt đầy thắc mắc.

Bách Trầm do dự một chút rồi đột nhiên hỏi: "Hai hôm trước cậu để tóc màu vàng đúng không?"

Nghe vậy, mắt Chúc Du mở to hết cỡ, cậu truy hỏi: "Sao anh biết hay thế?"