Chương 2.2: Cọ cơm

Lưu Ba cũng phối hợp giơ hai chân trước lên làm động tác mèo chiêu tài, mắt rưng rưng kêu: "Meo..."

Hai đôi mắt, một người một mèo, đều đẹp và đều tha thiết cầu xin.

Bách Trầm trầm ngâm, khẽ cau mày quan sát.

Im lặng là ý gì? Thấy cậu bất lịch sự sao? Ừ thì đúng là bất lịch sự thật. Chúc Du trong lòng sụp đổ, biết thế đã không hỏi.

Cậu định chữa cháy thì Bách Trầm gật đầu, vẻ mặt hơi khó xử: "Được thôi, nhưng... chưa ai từng ăn đồ tôi nấu, có thể không ngon đâu."

Đùa à, giờ cho Chúc Du đĩa cá chép Tây Hồ vốn nổi tiếng nhiều xương cậu cũng nuốt trọn. Cậu với loài Thôn Kim Thú, là con quái vật nuốt vàng nổi tiếng, chắc chỉ khác nhau ở cái tên.

Chúc Du gật đầu lia lịa: "Không sao, không sao! Ngửi thôi đã thấy thơm rồi, chắc chắn là ngon! Tôi không kén ăn đâu, dễ nuôi lắm!"

Đôi mắt Chúc Du sáng lấp lánh, sương mù tan biến, tràn đầy sức sống.

Bách Trầm nghiêng người mở rộng cửa: "Vào đi."

Chúc Du ôm Lưu Ba cẩn thận bước vào lãnh địa của người ta.

Nhiệt độ trong phòng khá thấp. Ngoài mùi cơm gà om nồng nàn, còn thoảng mùi hoa hòe thanh nhã, rất hợp với khí chất chủ nhân.

Bách Trầm dẫn cậu đến bàn ăn, rót cốc trà nóng rồi nói: "Tôi đi xem nồi thức ăn, cậu đợi chút."

Chúc Du gật đầu, mái tóc hồng hơi rối.

Đợi Bách Trầm vào bếp, Chúc Du lén quan sát. Phòng ốc gọn gàng, tông màu xám lạnh lẽo, vắng vẻ. Cậu ngồi ngay ngắn, hai tay nâng cốc trà nhấp một ngụm. Ở nhà không uống trà, nhưng sang đây nếm thử trà Trung Quốc, cậu mới hiểu được thú vui của người thưởng trà.

Cậu nghiêng đầu nhìn vào bếp.

Giá đỡ livestream vẫn đặt bên cửa sổ.

Hoàn toàn xác nhận: Hàng xóm mới chính là blogger [Bách Trạch]!

Vậy anh ấy tên gì? Cũng họ Bách sao?

Thấy người trong bếp bận rộn, Chúc Du quyết định chủ động bắt chuyện.

"À đúng rồi, anh..."

"Tôi tên Bách Trầm, trầm trong trầm hương.” Bách Trầm quay lại ngắt lời, giới thiệu trước.

Quả nhiên họ Bách.

Khoan, trọng điểm không phải cái đó. Chúc Du vội bắt chước văn mẫu: "Tôi tên Chúc Du, chúc trong chúc phúc, du trong thỉ chí bất du."

[Editor: Do mình thấy từ cụm từ này hay nên để nguyên. Thỉ chí bất du nghĩa là một lòng một dạ.]

Bách Trầm khựng lại, hình dung hai chữ đó rồi hỏi: "Vừa nãy cậu định hỏi gì?"

"À, Bách Trầm, tôi định hỏi trà này là trà gì, ngon quá."

Bách Trầm không đáp ngay. Anh tắt bếp, mở nắp nồi cơm gà om. Tiếng nước sốt sôi "ùng ục" vui tai, bong bóng vỡ ra tỏa mùi thơm nức mũi.

Anh rắc hành lá, bưng nồi đá đặt lên tấm lót trên bàn ăn.

Thịt gà vàng óng, thơm nức. Nước sốt màu caramen sền sệt bao phủ từng thớ thịt và miếng khoai tây bở tơi, điểm xuyết màu xanh của hành lá. Chỉ nhìn thôi đã khiến người ta cồn cào.

Lưu Ba ngửi thấy mùi thơm liền thò đầu ra khỏi lòng cậu. Cả người lẫn mèo đều dán chặt mắt vào nồi thức ăn như bị hút hồn.

Bách Trầm dọn cơm xong, thấy Chúc Du đã uống cạn ly trà mới nói: "Trà này tôi tự làm đấy."

"Vậy anh giỏi thật đấy!" Chúc Du rốt cuộc cũng dời mắt khỏi bát cơm, cùng Lưu Ba ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy sùng bái nhìn Bách Trầm.

Bách Trầm hơi không đỡ nổi ánh mắt nhiệt tình đó, quay đầu đi: "Chỉ là lúc rảnh rỗi lên mạng học thôi."

Giải thích xong, Bách Trầm quay vào bếp xới hai bát cơm mang ra, còn bưng thêm một bát ức gà xé nhỏ đặt xuống bên chân Chúc Du.

Chúc Du hơi hoang mang. Bách Trầm liền giải thích: "Đây là ức gà luộc tôi hay ăn, chỉ luộc nước lã thôi."

Đồng tử Chúc Du run lên, có chút kinh ngạc. Cậu vò vạt áo, nhìn Bách Trầm lí nhí: "Làm thế bát của anh sẽ bị bẩn mất..."

"Không sao. Vừa nãy cậu bảo cả cậu và nó đều đói ba ngày rồi mà, mèo con cũng cần ăn chút gì chứ." Bách Trầm ngước nhìn Chúc Du, mày giãn ra, cười nhẹ. Giữa hai đầu lông mày chỉ còn lại sự ôn hòa như nước hồ xuân.

"Cảm ơn anh." Số lần Chúc Du nói cảm ơn hôm nay còn nhiều hơn tổng số lần cậu nói trong một tháng ở nhà cộng lại.

Chúc Du cúi xuống đặt Lưu Ba xuống đất, nói thêm: "Nó ăn tạp lắm, anh không cần lo lắng quá đâu."

Bách Trầm ngồi xuống đối diện, đặt bát cơm và đũa trước mặt Chúc Du: "Vậy ăn cơm đi, kẻo nguội mất."

Chúc Du chỉ chờ có thế.

Cậu vội vàng cầm đũa gắp một miếng thịt gà nhét vào miệng. Thịt gà nấu nhừ mềm mại mọng nước, tan ngay trong miệng, không hề bị bở. Vị tươi ngon đặc trưng của gà hầm nấm lan tỏa trong khoang miệng, vị giác được thỏa mãn hoàn toàn, hốc mắt Chúc Du lập tức ầng ậc nước.

Bách Trầm chăm chú nhìn cậu. Dường như đang đợi phản hồi từ Chúc Du.

Hắn thấy Chúc Du đưa tay lên quạt quạt bên miệng, sau đó vừa ngẩng đầu lên thì chạm mắt với anh. Bách Trầm nhìn thấy nước mắt lưng tròng trong mắt cậu.

"Sao vậy? Không hợp khẩu vị à?"

Chúc Du lắc đầu: "Nóng quá."

Trong giọng nói pha lẫn chút ngượng ngùng.

Bách Trầm bật cười, bảo cậu ăn chậm thôi. Chúc Du lại cúi đầu cắm cúi ăn. Tướng ăn của cậu khá đẹp, nhanh nhưng không thô tục, có điều nhìn là biết đói thật sự.

Chỉ một lát sau cậu đã lùa hết hơn nửa bát cơm, đồ ăn trong nồi đá cũng vơi đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Bách Trầm nhìn cái nồi sắp cạn đáy và gương mặt ăn uống nghiêm túc của Chúc Du, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Cảm giác này thôi thúc anh chủ động đẩy nồi đá về phía Chúc Du một chút để cậu gắp dễ hơn.

Chúc Du chú ý tới hành động này, không hiểu sao cảm xúc dâng trào. Đôi mắt sáng của cậu phủ một tầng nước trong suốt. Ngay sau đó, hàng mi dài ướt đẫm, sống mũi cay cay.

Bách Trầm ngước mắt lên, vừa vặn thấy giọt nước mắt treo trên hàng mi dài của Chúc Du rơi xuống, vỡ tan trên mặt bàn.