Chúc Du thật sự muốn hỏi, có phải vì thương hại cậu nên nó quyết định bỏ nhà đi bụi giữa đêm không.
Cậu mở cửa đi theo, muốn xem rốt cuộc Lưu Ba định làm gì.
Lưu Ba không chạy xa, nó lao thẳng đến trước cửa phòng 514 đối diện rồi phanh lại.
Chúc Du ngửi thấy cả hành lang ngập tràn mùi thơm của món cơm gà om. Mà nguồn gốc... chính là từ phòng 514 bay ra.
Thảo nào Lưu Ba lại đứng canh cửa nhà người ta, gặp ai mà chẳng mê!
Chúc Du nhớ phòng đối diện vốn không có người ở, chẳng biết từ bao giờ đã có một "đầu bếp Trung Hoa" chuyển đến.
Vì không thể chấp nhận sự xấu hổ nếu bị từ chối, Chúc Du đã kìm nén ý định gõ cửa xin ăn. Cậu nhịn được, nhưng Lưu Ba thì không.
Nó kêu lên một tiếng thăm dò. Chúc Du cảnh giác: "Lưu Ba, tao cảnh cáo mày, tốt nhất là ngậm miệng lại."
Nhưng đã quá muộn, Lưu Ba bắt đầu điên cuồng cào cửa bằng hai chân trước, tiếng kêu vang vọng khắp hành lang.
Chúc Du tối sầm mặt, cúi người định tóm cổ nghịch tử chuồn khỏi hiện trường. Nhưng cậu không nhận ra mình đang đứng quá gần cửa.
"Rầm!"
Cánh cửa bất ngờ mở ra. Chúc Du bị va hoa cả mắt, lùi lại mấy bước rồi ngã khuỵu xuống đất.
Cậu ôm trán rêи ɾỉ, khóe mắt rơm rớm nước. Đợi khi định thần lại, tay nắm cửa phòng 514 trước mặt lại bị vặn thêm lần nữa.
Ngay vào lúc cửa mở hẳn ra. Chúc Du theo bản năng ôm chặt con mèo chắn trước mặt, tuyệt vọng gào lên: "Không phải em, là nó làm đấy!"
Giọng nói ngông nghênh thường ngày giờ vỡ tan tành vì sợ hãi.
Không khí như ngưng đọng. Cả hành lang yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Cũng phải thôi, cửa nhà mình bị phá rối ầm ĩ, mở ra lại thấy một người ôm mèo quỳ rạp dưới đất, cảnh tượng quái dị này ai nhìn mà chẳng câm nín.
"Xin lỗi." Cuối cùng Chúc Du chủ động mở lời vì sự thất thố của mình.
Đối phương vẫn im lặng. Chúc Du sực nhớ mình đang ở Anh, xin lỗi bằng tiếng Trung thì khác gì đàn gảy tai trâu. Cậu ôm mèo vào lòng, chuẩn bị lặp lại bằng tiếng Anh.
Nhưng trên đỉnh đầu chợt vang lên tiếng cười khẽ. Không hề có ác ý, âm thanh trầm ấm, dịu dàng lướt qua màng nhĩ khiến tim cậu ngứa ngáy.
"Xin chào." Tiếng Trung cực chuẩn.
Giọng nói ôn hòa, phát âm rõ ràng.
"Không sao đâu." Dịu dàng như dòng suối mùa xuân.
Nghe thấy tiếng mẹ đẻ, Chúc Du mở to mắt ngẩng đầu lên.
Người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, ngũ quan sắc nét mang đậm nét đẹp Á Đông. Gương mặt thanh tú toát lên vẻ trưởng thành, đôi mày thanh mảnh hơi cong, đôi mắt màu xám nhạt sâu thẳm, khóe môi vương nụ cười tự nhiên.
Có thể thấy anh ta không hề tức giận.
Hai người quan sát lẫn nhau. Trong mắt Bách Trầm thoáng qua tia kinh ngạc, còn ánh mắt Chúc Du thì quá mức trực diện, như muốn nhìn xuyên thấu người ta.
Bách Trầm khẽ ho một tiếng, hơi quay đi.
"Xin lỗi." Chúc Du hoàn hồn, ngượng ngùng nói, "Đây là sự cố... tôi có thể giải thích. Nó ngửi thấy mùi thơm nên lén chạy ra, tôi đuổi theo bắt nó về thì không cẩn thận đυ.ng trúng cửa nhà anh."
Giọng Chúc Du càng nói càng nhỏ.
Đôi mắt đen láy long lanh, hàng mi dài rũ xuống trông rất đáng thương. Vết sưng đỏ trên trán cùng màu với tóc cậu càng chứng minh lời cậu nói là thật.
Gió lùa qua hành lang, Bách Trầm để ý thấy tay chân Chúc Du đều để trần. Anh lắc đầu, ôn tồn đáp: "Không sao, cậu đứng dậy trước đi."
Bách Trầm cúi người, chìa tay phải về phía Chúc Du.
Chúc Du cảm ơn, định nắm lấy tay anh thì khựng lại khi nhìn thấy hai nốt ruồi trên khớp ngón tay và cổ tay người kia.
Cậu vô thức ngẩng đầu đánh giá.
Người đàn ông đeo tạp dề xanh lam họa tiết mây, bắp tay săn chắc, tạp dề che đi bờ vai rộng và vòng eo thon, tạo nên thân hình tam giác ngược hoàn hảo.
Nhớ đến blogger cậu vừa xem cũng sang Anh, cũng đang nấu cơm gà om giờ này... Chắc không trùng hợp đến thế chứ?
Thấy cậu thất thần, Bách Trầm khẽ gọi: "Sao vậy?"
Chúc Du vội vàng đặt tay lên tay anh. Nhờ lực kéo của Bách Trầm, cậu đứng dậy. Đầu va đập đau điếng, đầu gối cũng nhức, khiến cậu loạng choạng lao về phía trước. May mà Bách Trầm nhanh tay đỡ được.
Chúc Du vội vàng cảm ơn, con mèo trong lòng lúc này lại im thin thít.
"Tôi là hàng xóm của anh, ở phòng 515.” Chúc Du chủ động giới thiệu.
Bách Trầm gật đầu: "Ừ."
Anh nhìn con mèo, hỏi: "Vừa nãy là nó cào cửa à?"
Đây là muốn... tính sổ sao?
Chúc Du lén liếc cánh cửa bị cào xước vài vệt, trán giật giật, chỉ muốn cắt đứt quan hệ cha con với con mèo này ngay lập tức.
"Ừm... nhưng Lưu Ba không cố ý đâu." Chúc Du vẫn cố vớt vát: "Cánh cửa này, nếu bồi thường thì hết bao nhiêu?"
Cha hiền con hư. Chúc Du đau lòng nhức óc.
Bách Trầm bật cười: "Không cần bồi thường. Nó rất đáng yêu."
Chúc Du nghi ngờ nhìn anh, nhưng vẻ mặt Bách Trầm không giống đang khách sáo.
"Nó tên Lưu Ba à? Vừa nãy cậu gọi thế.” Bách Trầm hỏi.
"Đúng vậy!" Chúc Du vỗ mông con mèo: "Lưu Ba, chào hỏi đi."
"Meo." Tiếng kêu ngắn gọn nhưng đủ lễ nghĩa.
Bách Trầm ngạc nhiên rồi bật cười.
"À, anh đang nấu ăn à?" Chúc Du hỏi.
Bách Trầm gật đầu, không giấu giếm: "Mèo cũng tìm thấy rồi, vậy tôi vào trước đây, món ăn sắp bén nồi rồi."
Anh thu hồi ánh mắt, định quay vào.
"Khoan đã!"
Chúc Du đột nhiên ôm Lưu Ba che nửa dưới khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt.
Bốn mắt... à không, sáu mắt nhìn nhau. Chúc Du ngượng ngùng: "À..."
"Sao thế?" Bách Trầm kiên nhẫn chờ đợi.
Kệ đi, liều ăn nhiều, chết đói mới sợ!
Chúc Du lấy hết can đảm: "Anh có thể... cho hai bố con tôi xin một miếng cơm được không?"
"Bọn tôi ba ngày rồi chưa được ăn cơm." Ờm, bánh mì khô và salad rau chắc không tính là cơm đâu nhỉ?
Cậu giơ cao Lưu Ba như dâng lễ vật: "Xin anh đấy, tôi và Lưu Ba làm gì cũng chịu."