Chương 1.2: Hàng xóm mới là "Trù Thần"

Chúc Du tắt máy, ném điện thoại sang bên cạnh. Ngay sau đó là mấy tiếng thông báo tin nhắn WeChat vang lên liên hồi.

---

Chúc Du bị "lưu đày" sang Anh Quốc đã được ba tháng.

Bởi vì chuyện bỏ nhà đi bụi khiến cả nhà tức giận, mẹ cậu đã cho người đóng gói đồ đạc, tống khứ cậu sang đây ngay trong đêm. Sự phản kháng của Chúc Du chẳng có chút tác dụng nào, có lẽ phải xuống nước nhận sai với mẹ thì mới có hy vọng về nước.

Nhưng Chúc Du trời sinh tính tình cứng đầu, thà chịu khổ ba tháng trời cũng không chủ động liên lạc nhận sai. Người duy nhất liên lạc với cậu là Chúc Đình, mà cũng là do anh ta chủ động gọi trước.

Thực ra nói là chịu khổ cũng không hẳn, bởi vì chịu khổ thì ít nhất còn có cái "khổ" cụ thể để mà chịu. Còn ở Anh Quốc, đồ Tây thì dở tệ, đồ Trung thì đắt cắt cổ.

Cậu ngộ ra rồi, du học đâu phải đọ xem gia thế ai to hơn, mà là đọ xem mạng ai dai hơn.

Hiện tại, sinh hoạt thường ngày của cậu chính là nằm trên giường chịu đói và xem livestream để cầm hơi.

Ban đầu thì chỉ có chịu đói thôi.

Chuyện "xem livestream cầm hơi" bắt đầu từ một lần cậu đói bụng lướt Bilibili, vô tình vào trúng kênh của một blogger chuyên dạy nấu ăn, xem say sưa đến mức quên cả đói.

Sau đó, cậu phát hiện blogger này không bao giờ nhận quảng cáo, không PR, không giật tít như người khác, thậm chí còn chẳng nói thừa một câu nào.

Món ăn làm ra trông cực kỳ hấp dẫn, và còn...

"Trong lúc chần thịt, chúng ta có thể lấy nấm hương đã rửa sạch ra cắt miếng." Động tác của blogger rất thuần thục, điềm tĩnh, giọng nói trầm ấm và trong trẻo.

Chúc Du bị giọng nói này kéo về thực tại, cậu nheo mắt nhìn vào màn hình.

Blogger không lộ mặt, chỉ quay phần thân trên. Chiếc tạp dề bó sát tôn lên những đường nét cơ thể săn chắc, mượt mà. Thân hình tam giác ngược điển hình với vai rộng, eo thon, cánh tay rắn rỏi nổi rõ gân xanh.

Cho nên, còn một lý do nữa: Thân hình của vị blogger này thuộc hàng thượng thừa, ăn đứt mấy kẻ chuyên dùng ngoại hình để câu view.

Mà Chúc Du lại là dân học mỹ thuật. Giống như bao sinh viên mỹ thuật khác, cậu đương nhiên có thiên hướng yêu cái đẹp, từ vật thể cho đến con người.

Thế là, việc canh giờ xem livestream vào thứ Sáu hàng tuần đã trở thành thói quen của Chúc Du.

Có lẽ do khung giờ này ở Trung Quốc đã quá muộn nên số người xem ít hơn hẳn, bình luận cũng lác đác.

[Giờ đang là hơn 4 giờ sáng, sao thầy Chúc lại live giờ này thế?]

[Đi nước ngoài rồi.]

[Anh ấy sang Anh du học rồi, vào trang chủ mà xem.]

---

Chúc Du tinh mắt chú ý đến mấy dòng bình luận này.

Cậu tiện tay bấm vào trang chủ kiểm tra, quả nhiên địa chỉ IP đã đổi từ Bắc Kinh sang Anh Quốc. Phần giới thiệu cũng cập nhật thêm một dòng: "Đã đến Anh du học, sau này thời gian livestream sẽ là 1 - 2 giờ sáng thứ Bảy theo giờ TQ, không cố định."

Thảo nào lịch live thứ Sáu lại dời đến tận bây giờ.

Vậy là đến Anh từ khi nào nhỉ?

Chúc Du không quá bận tâm chuyện đó, thứ cậu quan tâm xưa nay chỉ là món ăn. Cậu lướt qua danh sách video, xác nhận không bỏ sót tập nào rồi quay lại phòng livestream.

Buổi phát sóng vẫn tiếp tục.

Đồng hồ treo tường đã quay được nửa vòng, Chúc Du đói đến mức phải thắt chặt dây lưng thêm một nấc.

Blogger đậy nắp chiếc nồi thủy tinh lại, nhắc nhở: "Om thêm 15 phút nữa là tắt bếp được rồi."

"Nếu không còn vấn đề gì thì tôi xuống live đây, mọi người ngủ sớm đi." Giọng nói thanh nhuận êm ái như dòng suối mát lành, nghe rất dễ chịu.

Không biết có phải ảo giác hay không, Chúc Du luôn cảm thấy trong phòng thoang thoảng mùi thơm.

Một mùi hương quen thuộc. Dường như là mùi... cơm gà om mà cậu từng ăn ở trong nước.

Cậu cụp hàng mi dày xuống, dán mắt vào màn hình máy tính bảng: Món mà blogger làm tối nay chính là cơm gà om nấm.

Chúc Du bắt đầu nghi ngờ đường truyền mạng ở Anh Quốc có phải phát triển quá mức, truyền được cả mùi hương rồi không?

Đột nhiên, Chúc Du giật thót mình, sống lưng lạnh toát, một dự cảm không lành từ xương cụt chạy dọc lêи đỉиɦ đầu.

Cậu quay lại. Con mèo khoang đang ngủ ngáy dưới chân giường không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang rón rén tiến về phía cửa.

"Lưu Ba, mày lại định làm gì đấy?" Chúc Du cảnh giác gọi.

Hai chân trước của Lưu Ba khựng lại giữa không trung. Rõ ràng đang định làm chuyện xấu thì bị bắt quả tang.

Trước đây Chúc Du không tin, nhưng giờ cậu tin chắc con mèo này có vấn đề thần kinh. May là cậu đã quen với thói "phát điên" thường ngày của nó, giờ nó có gào rách họng cậu cũng mặc kệ.

Và rồi ——

"Meo! Meo!!" Đúng là gào rách họng thật.

Cách âm của ký túc xá cũng chỉ ở mức trung bình, giờ lại đang đêm khuya thanh vắng. Chúc Du không ngờ Lưu Ba lại chọn đúng lúc này để làm phiền hàng xóm.

Cậu vội vàng nhảy xuống giường, lao tới tóm lấy Lưu Ba, bịt miệng nó lại.

"Mày bị sao thế? Tao đã bảo mai tao đi làm thêm kiếm tiền mua pate cho mày rồi mà." Chúc Du túm gáy nó nhấc lên ngang tầm mắt để giáo huấn.

Lưu Ba ra sức giãy giụa.

Nó vốn là mèo hoang gầy trơ xương, Chúc Du dù bản thân sống lay lắt vẫn mềm lòng nhặt về, vỗ béo nó thành một cục mỡ thừa đầy sức lực như bây giờ.

Chúc Du đói đến mức chẳng còn sức giữ, đành mở cửa phòng ngủ thả nó ra.

Không mở cửa thì thôi, vừa mở ra, mùi hương kia lại càng nồng đậm.

Chúc Du cuối cùng cũng chắc chắn: Mùi hương cậu ngửi thấy không phải do đói quá hóa rồ, mà thật sự có người đang nấu ăn vào giờ này!

Lưu Ba vừa thoát khỏi tay Chúc Du liền chạy tót ra cửa chính, quay đầu nhìn cậu, ý bảo mở cửa cho nó.