Chương 1.1: Hàng xóm mới là "Trù Thần"

Giờ địa phương tại Anh Quốc là 8 giờ tối.

Ký túc xá sinh viên của một trường đại học tại London, phòng 515.

Đêm đã về khuya, gió lạnh lùa qua khung cửa sổ khép hờ, làm những chiếc lá của cây phát tài bên dưới xào xạc rung rinh. Dưới chân giường, một con mèo đen trắng đang ngủ say, tiếng ngáy vang lên to bất thường.

"Anh biết em đang gặp khó khăn."

"Bạn anh, August, có mở một quán cà phê gần trường em. Anh đã nhờ cậu ấy rồi, nếu thiếu tiền em có thể đến đó làm thêm."

Giọng nói lạnh lùng của một người đàn ông vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, thông qua cuộc gọi WeChat.

Đầu dây bên này lại cực kỳ yên tĩnh. Chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện, nhưng không phải của chủ nhân chiếc điện thoại.

Bên kia đợi khoảng nửa phút không thấy trả lời, ngập ngừng một lúc rồi cao giọng hỏi: "Chúc Du, em có đang nghe không đấy?"

Giọng nói có phần nghiêm nghị, mang theo uy quyền của bậc bề trên.

"Hay là em vẫn còn giận chuyện lúc đó anh không đứng về phía em, không giúp em nói đỡ?" Người bên kia dường như đoán được, giọng điệu tuy là câu hỏi nhưng lại mang theo sự chắc chắn, hiển nhiên là đã nhìn thấu Chúc Du.

Chủ nhân của chiếc điện thoại đang ngồi khoanh chân, chống cằm, ánh mắt và sự chú ý từ đầu đến cuối đều dán chặt vào chiếc máy tính bảng dựng trên đầu giường.

Máy tính bảng đang phát trực tiếp một chương trình dạy nấu ăn.

Chúc Du xem rất say sưa, hoàn toàn không muốn để tâm đến người đang gọi điện. Mãi đến khi nghe thấy câu khẳng định kia, cậu mới có chút phản ứng.

Cậu cầm điện thoại lên, quay camera về phía mình.

"Đính chính một chút, em giận không chỉ vì anh không giúp em nói đỡ đâu." Chúc Du giơ ngón trỏ lên lắc lắc, nhấn mạnh hai từ "không chỉ", chiếc khuyên lưỡi bạc thoáng ẩn hiện trong miệng.

Đầu dây bên kia không bật camera, Chúc Du chỉ nghe thấy tiếng còi xe, không rõ Chúc Đình đang đi đâu.

Lúc này, Chúc Đình cụp mắt nhìn giao diện điện thoại.

Trong ống kính, Chúc Du mặc bộ đồ ngủ ngắn tay in hình gấu, tóc buộc nửa đầu rối bù, một chỏm tóc vểnh lên ngốc nghếch, trông chẳng có chút tinh thần nào.

Cậu là người phương Đông, ngũ quan tinh xảo nhưng lại không mang nét đẹp truyền thống thường thấy, mà giống như những con búp bê trong tủ kính tại các trung tâm thương mại, phảng phất chút lai Tây. Làn da trắng mịn, dù đã nhuộm mái tóc hồng rực rỡ nhưng nước da vẫn không hề bị dìm.

Đôi mắt trong veo sáng ngời, tựa hồ mặt nước nông phản chiếu ánh trăng, đầy vẻ linh động. Khuyên tai đen bóng dưới ánh đèn lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Chúc Đình cau mày. Hắn nhớ ba ngày trước khi gọi điện, tóc Chúc Du vẫn chưa nhuộm màu này. Nhưng chuyện đó chẳng đáng để bận tâm.

Hắn biết Chúc Du muốn ám chỉ điều gì qua từ "không chỉ".

"Mẹ đã đặc biệt cảnh cáo bọn anh sau khi em rời đi, rằng cho em tiền chỉ khiến em ở lỳ bên Anh lâu hơn thôi." Chúc Đình đã dành hết sự kiên nhẫn cho đứa em trai này.

Chúc Du càng thêm cáu kỉnh, cậu nhíu mày trừng mắt nhìn camera, vẻ mặt đầy bất mãn: "Ồ."

Cậu biết Chúc Đình nhìn thấy.

"Không cho tiền thì thôi, em thèm vào?"

"Em hoàn toàn không để ý đâu."

"Mấy người nghĩ làm vậy là ép được em khuất phục sao?"

"Buồn cười thật, em cũng đâu có thiếu tiền của mấy người."

"Nhưng tại sao đến cả việc em vay tiền bạn bè cũng phải quản? Mấy người đúng là quá đáng thật đấy!"

Giọng điệu mang chút hờn dỗi trẻ con. Chúc Đình cũng không ngờ Chúc Du lại "bùng nổ" đến mức nói một hơi nhiều câu như vậy.

Nói xong, Chúc Du ném điện thoại sang một bên, ôm lấy máy tính bảng tiếp tục xem livestream.

Chúc Đình chỉ khẽ thở dài, không hề tỏ thái độ gay gắt.

Tính nết Chúc Du vốn đã tệ, lại còn thù dai, kiêu căng ngạo ngược, không nói lý lẽ. Nhưng cậu lại là đứa trẻ được cưng chiều nhất nhà họ Chúc, xem ra một thân tật xấu này đều do được nuông chiều mà ra.

"Xem ra em vẫn chưa sửa được cái tính này. Em có biết không? Ngoài bọn anh ra thì chẳng ai chịu đựng nổi em đâu." Ít nhất thì giọng điệu của Chúc Đình nghe vẫn có vẻ quan tâm.

Chúc Du hậm hực: "Vậy thì mọi người cứ ghét em luôn đi, em không cần ai thích hết."

Lại giở thói ngang bướng rồi.

"Hơn nữa Chúc Du, việc đưa em ra nước ngoài và kiểm soát chi phí sinh hoạt là quyết định chung của cả nhà, đến bà nội cũng đồng ý rồi.” Chúc Đình bổ sung.

"Cái gì mà quyết định chung của cả gia đình? Em không phải người nhà họ Chúc à? Em đã đồng ý chưa?" Chúc Du tức đến bật cười, cậu quỳ gối nhích lại gần, vung nắm đấm vào camera để trút giận.

Nhìn vào màn hình, khóe môi Chúc Đình từ từ cong lên: "Thiểu số phục tùng đa số, phiếu chống của em không có hiệu lực."

Ánh mắt anh liếc sang chiếc máy tính bảng bên cạnh Chúc Du, thấy đang phát chương trình ẩm thực, bèn tốt bụng nhắc nhở: "Còn nữa, bụng đói thì hạn chế xem mấy cái này, dễ bị đau dạ dày lắm đấy."

"Em muốn bụng đói chắc?" Chúc Du cười lạnh: "Đợi em chết đói rồi, mọi người chính là hung thủ gϊếŧ người!"

Nghe tiếng cười khẽ của Chúc Đình, Chúc Du suýt thì tức đến ngất xỉu. Giờ cậu đâu còn đói nữa, tức khí đã no căng cả bụng rồi.

Cậu gắt lên: "Cúp đây! Chúng ta chẳng có gì để nói cả."

Chúc Đình gật đầu nói được.

Tay Chúc Du định bấm tắt thì khựng lại, vẻ mặt đột nhiên trở nên không tự nhiên, ấp úng hỏi:

"À đúng rồi, cái người bạn tên August của anh ấy, khụ khụ... tiệm cà phê tên là gì vậy?"

"Em chỉ đến đó uống cà phê thôi, anh đừng có mà nghĩ nhiều." Nói xong còn quay mặt đi để che giấu.

"Là August.” Chúc Đình bất lực sửa lại, rất nể mặt mà không vạch trần tâm tư của em trai, "Thông tin của cậu ấy lát nữa anh gửi qua WeChat, đừng có cúp máy xong là chặn anh đấy."