Ân oán của loài người thật phức tạp.
"Lục Ngu, ngươi khi nào về Trung Châu?" Đà Đà hỏi, "Ngươi không phải muốn mang lương thực về cứu người sao?"
"Vốn dĩ ta định hôm nay liền khởi hành." Lục Ngu nói, "Ai mà biết tối hôm qua lại bị người ta truy sát."
"Có lẽ mấy ngày nay ta lên xuống núi qua lại đã bị lộ, để người ta để mắt tới rồi."
"Trương Hòe và Trần Xuyên đều bị thương, nếu lại gặp phải truy sát nữa, e rằng khó mà thoát thân." Lục Ngu hỏi Hoa Kỳ, "Ân công, ngài xem, có thể tạm thời thu nhận bọn họ được không?"
Lục Ngu nói là thu nhận bọn họ, không phải thu nhận chúng ta. Hiển nhiên hắn còn có tính toán riêng của mình. Hai người bị thương dẫn theo Ô Nhật Thiện bỏ trốn rất nguy hiểm, chi bằng ở lại Vân Linh Sơn dưỡng thương cho lành rồi đi.
"Ngày mai ta liền xuống núi về Trung Châu. Chuyện mua lương thực mang về cũng không thể trì hoãn nữa rồi."
Trần Xuyên và Trương Hòe biết Lục Ngu có ý tốt với hai người họ. Hai người họ mang theo vết thương, nếu thật sự gặp phải kẻ đến truy sát, căn bản không sống sót được. Tốt nhất chính là trước tiên dưỡng thương cho lành. Dưỡng thương nhiều nhất cần ba tháng thời gian. Thời gian không tính là dài, bọn yêu quái có thể chấp nhận Trương Hòe và Trần Xuyên ở trên núi dưỡng thương.
"Có thể sống trên núi." Hoa Kỳ nói, "Thương thế lành rồi thì phải đi." Nếu con người ở trên núi thời gian dài, bọn yêu quái trong núi đều sẽ không tiện.
Trần Xuyên, "Đa tạ."
Trương Hòe khẽ nói, "Lục Ngu, chúng ta làm phiền ngươi rồi."
Lục Ngu đáp, "Đừng nói những lời như vậy."
"Các ngươi dưỡng thương cho lành, có thể đến Trung Châu tìm ta."
Ăn cơm xong, Lục Ngu thấy Đà Đà và Tiểu Tùng dọn dẹp bát đũa, hắn cũng theo dọn dẹp cùng, gom bát lại với nhau, ôm đến bên giếng nước. Tiểu Tùng và Đà Đà rửa bát, Lục Ngu giã thuốc lại để thay thuốc cho Trần Xuyên và Trương Hòe.
Vân Thiện tự mình từ trong cối giã tỏi bốc một ít thuốc bôi lên ngón tay, giơ lên cho Hoa Kỳ xem. "Vân Thiện hôm nay cũng bị thương rồi." Hoa Kỳ cười nói.
Vân Thiện gật đầu. Thấy trên người Trần Xuyên và Trương Hòe có vải băng bó, hắn nói với Hoa Kỳ, "Tìm vải, băng bó đi."
"Còn phải dùng vải băng bó sao?" Hoa Kỳ bật cười.
Vân Thiện gật đầu. Hoa Kỳ dẫn hắn về phòng, tìm một mẩu vải vụn, lại tìm một ít chỉ. Băng ngón cái của Vân Thiện lại.
Buổi trưa bọn yêu quái đi vào khu rừng nhỏ ngủ. Trần Xuyên, Trương Hòe, Lục Ngu và Ô Nhật Thiện ở lại trong Vân Linh Quan ngủ trưa.
Bọn yêu quái đang ngủ thì nghe thấy một trận tiếng chim hót líu lo vang lên trên đầu. Ngay cả Vân Thiện cũng bị đánh thức, nằm trên võng, nửa mở mắt nhìn cái cây phía trên.
Tiểu Ma Tước nói có một đám người đã lên Vân Linh Sơn.
"Người nào đến Vân Linh Sơn vậy?" Đà Đà hỏi.
"Không biết." Tiểu Ma Tước nói, "Bọn họ cầm theo đao."
"Chắc là truy sát Ô Nhật Thiện và bọn họ rồi." Tiểu Tùng nói.
Hoa Kỳ bế Vân Thiện lên, bọn yêu quái cùng nhau về Vân Linh Quan. Vân Thiện nằm sấp trên vai Hoa Kỳ lại ngủ thϊếp đi. Mẩu vải vụn băng trên ngón cái bị hắn cọ rớt, rơi xuống trên đường.
Trần Xuyên và Trương Hòe vừa mới tỉnh dậy không lâu, hai người không ngủ được, ngồi trong sân nói chuyện nhỏ giọng. Thấy Hoa Kỳ và bọn họ về, hai người dừng nói chuyện.
Hoa Kỳ bế Vân Thiện vào phòng ngủ. Tiểu Tùng cầm một cuốn sách ngồi bên cạnh bàn xem, xem được nửa trang sách thì bèn gục đầu xuống thiu thiu ngủ.
Hoa Kỳ đi ra nói với Trần Xuyên, Trương Hòe, "Hai ngươi vào phòng trước đi. Lát nữa có người lên núi. Các ngươi ở trong phòng đừng ra ngoài."
Trần Xuyên và Trương Hòe hai người liền vào trong phòng.
Chẳng mấy chốc, trong Vân Linh Quan có mấy người đi vào. Mấy người đó đều mặc đồng phục võ phục màu nâu, tay cầm theo đao. Kiểu ăn mặc giống hệt với đám thổ phỉ hôm đó họ gặp ở nhà Lương.
Người cầm đầu là Đại đệ tử Độc Phong Phái Thẩm Tam Ngộ, hắn khách khí nói, "Xin hỏi các vị đã thấy qua hai người đàn ông dẫn theo một đứa trẻ không?"
"Đứa trẻ khoảng chừng 5 tuổi."
Hôm kia môn phái của bọn họ mới chuộc đệ tử từ trong lao huyện ra, mới biết trong Vân Linh Sơn có mấy vị võ công cao cường đang ở. Do đó, nói chuyện vô cùng khách khí, không dám ngang ngược.