Chương 36

"Đà Đà." Một giọng nói run rẩy từ xa truyền đến.

Lục Ngu kinh hồn bạt vía nhìn sang, "Ngươi nói chuyện với ai thế?"

Y xuống núi tìm người thì bị lạc đường, lúc chuẩn bị quay về chợt thấy phía trước có bóng dáng một đứa trẻ chạy lại. Y vừa định lên tiếng, liền nghe thấy đứa trẻ nói mấy câu. Giọng nói nghe giống giọng Đà Đà.

Thế nhưng, ở đây ngoài Đà Đà ra, còn có ai nữa đâu? Gặp phải chuyện này vào đêm khuya, thật là rợn người.

Mấy chú thỏ con nghe thấy tiếng người, đều nhảy vào bụi cỏ, chạy biến hết.

Đà Đà gọi, "Lục Ngu, ngươi làm gì ở đây?"

"Ta tìm người, bị lạc đường rồi." Lục Ngu hỏi, "Trong núi này còn có người khác sao?"

"Không có." Đà Đà nói, "Ta tự nói chuyện đấy."

Lục Ngu yên tâm lại, "Hù chết ta rồi. Ta còn tưởng có thứ không sạch sẽ."

"Tìm thấy Trần Xuyên rồi, còn có một đứa trẻ." Đà Đà nói, "Trần Xuyên đang chảy máu, ta đến tìm thảo dược cầm máu."

"Ngươi cầm lấy những thảo dược này đi."

Lục Ngu nhặt lấy chỗ thảo dược trên đất hỏi, "Đà Đà, Trương Hòe vẫn còn ở ngọn núi kia, các ngươi có thể đi cứu y không?"

Đà Đà hỏi, "Tại sao các ngươi lại bị đuổi gϊếŧ?"

Lục Ngu nói, "Là Trần Xuyên, Trương Hòe và Ô Nhật Thiện bị đuổi gϊếŧ. Ta không bị đuổi gϊếŧ."

"Họ là người trong giang hồ. Nhà Ô Nhật Thiện bị diệt môn, chỉ còn lại y là đứa trẻ bốn tuổi. Nghe Trần Xuyên nói, trong giang hồ có lệnh truy sát, muốn gϊếŧ sạch cả ba người họ."

"Ta là gặp họ trên đường, bị một đám người cầm đao đuổi theo. Ta thấy Ô Nhật Thiện đáng thương, một đứa trẻ bốn tuổi có thể có lỗi gì chứ? Thế là ta đã giúp họ một tay."

"Trần Xuyên bị thương, Trương Hòe không đưa đi được cả hai người. Ta liền giúp họ vào núi, cùng nhau trốn ở ngọn núi bên cạnh."

Đà Đà dẫn Lục Ngu quay về Vân Linh Quan, kể lại lời Lục Ngu nói cho Hoa Kỳ, Tây Giác nghe.

Lục Ngu và Ô Nhật Thiện ở một bên cầu xin Hoa Kỳ và những người khác cứu Trương Hòe.

Ô Nhật Thiện trông chừng lớn bằng Vân Thiện, dáng người cũng sàn sàn, vẻ mặt bối rối đứng trong nhà, đầu bù tóc rối trông có chút đáng thương.

Hoa Kỳ nhìn y liền nghĩ đến Vân Thiện, trong lòng bèn mềm lại, "Đâu Minh và Tiểu Tùng đi một chuyến sang ngọn núi bên cạnh cứu người đi."

Lục Ngu liên tục cảm ơn.

Tây Giác giã nát thảo dược, đắp lên vết thương của Trần Xuyên, Đà Đà tìm vải đến băng bó cho Trần Xuyên.

Lục Ngu ngồi trên giường đất cởi giày, một hơi chân thối nồng nặc khiến Đà Đà phải chạy vọt ra khỏi phòng. Hoa Kỳ và những người khác cũng tỏ vẻ ghét bỏ mà rời khỏi nhà.

Đà Đà đứng ở cửa, dùng tay quạt quạt trước mũi, hỏi: "Chân ngươi cũng quá thối đi thôi? Mấy ngày chưa rửa rồi?"

Lục Ngu ngượng nghịu đáp: "Chỉ là tối nay quá mệt nên chưa kịp rửa." Chàng nói thêm: "Ta bây giờ đi rửa ngay đây."

Hắn lê dép đi ra, Đà Đà móc một miếng bánh xà phòng nhỏ đưa cho hắn, nói: "Ngươi dùng cái này rửa đi."

Lục Ngu múc nước, xách đến bên tường. Chàng thậm chí còn không dám rửa ở ngay cạnh giếng nước. Chàng xoa xà phòng, ngạc nhiên nói với Đà Đà: "Ngươi đưa cho ta thứ gì thế, thơm quá chừng."

“Xà phòng,” Đà Đà đứng dưới mái hiên đáp lại.

Lục Ngu rửa chân xong, lại lê dép đi về phòng.

Ô Nhật Thiện đứng dựa đầu vào thành giường đất, đã ngủ thϊếp đi rồi. Lục Ngu ôm hắn lên giường đất, để hắn ngủ ở phía bên kia.

Chàng ngồi bên giường đất, nhấc chân lên nhìn. Dưới chân chàng đã nổi lên mấy cái mụn nước. "Ta bảo sao mà đau thế này," Lục Ngu nói. Chàng hỏi Đà Đà: "Có kim không?"

“Làm gì đấy?” Đà Đà hỏi chàng.

“Chích mụn nước ấy mà,” Lục Ngu đáp.

Đà Đà quay vào phòng tìm một cây kim đưa cho chàng. Lục Ngu chích hết những mụn nước trên chân mình. Ban ngày chàng đã đi không ít đường, tối lại cõng Trần Xuyên xuống núi chạy trốn. Quả thực hôm nay chàng đã đi quá nhiều rồi.

Hoa Kỳ và Tây Giác về phòng ngủ. Thiết Đản và Cương Đản cũng theo về phòng rồi. Đà Đà đứng trong phòng nói chuyện với Lục Ngu.

Đâu Minh, Tiểu Tùng dẫn theo Tiểu Ma Tước và một đàn chim nhỏ đến ngọn núi bên cạnh.

Có lũ chim nhỏ giúp tìm người, Đâu Minh và Tiểu Tùng rất nhanh đã biết được vị trí của Trương Hòe.