Lục Ngu dựa vào tảng đá, đặt Trần Xuyên xuống, ngồi phịch dưới đất hổn hển thở dốc, lau đi mồ hôi trên trán.
Ô Nhật Thiện cũng ngồi bên cạnh hổn hển thở dốc, rõ ràng cũng mệt không chịu nổi.
"Huynh tìm một chỗ ẩn nấp đi." Lục Ngu nói, "Ta dẫn Tiểu Thiện lên núi gọi người trước."
Trần Xuyên nói, "Ngươi đi gọi người trước đi. Ta đưa Thiếu chủ đi. Y cũng không đi nổi nữa rồi."
Trần Xuyên không yên tâm giao riêng Ô Nhật Thiện cho Lục Ngu.
"Được." Lục Ngu đứng dậy, "Các ngươi cẩn thận một chút."
Lục Ngu cởi dây lưng trên cánh tay Ô Nhật Thiện, bẻ một cành cây, vội vàng đi lên núi.
Trần Xuyên ôm eo, kéo Ô Nhật Thiện đi theo sau.
Nửa đêm, đám yêu quái đều đã ngủ say, đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, "Cứu mạng! Cứu mạng!"
Thiết Đản gạt cửa ra, lao ra ngoài trước.
Hoa Kỳ mở mắt, Tây Giác đã biến thành hình người đi về phía cửa.
Đà Đà ngồi dậy nói, "Ta đang mơ à? Sao lại nghe thấy tiếng người đập cửa bên ngoài."
Tiểu Tùng nói, "Không phải mơ đâu. Thật sự có người đập cửa."
Đám yêu quái đều biến thành hình người, Hoa Kỳ châm đèn dầu.
Đà Đà, "Ai lại đến gõ cửa nhà chúng ta thế này?"
"Loài người lại lên núi lúc nửa đêm sao?"
Theo lý mà nói, không phải.
Hoa Kỳ nói, "Là người đến chiều hôm nay."
Vân Thiện vẫn đang ngủ say, hoàn toàn không bị làm phiền chút nào.
Đám yêu quái đều ra ngoài sân, nghe Lục Ngu nói một cách đứt quãng, "Chúng tôi bị đuổi gϊếŧ rồi."
Đà Đà, "Hả?"
"Yên ổn thế này sao lại bị đuổi gϊếŧ?"
"Trần Xuyên ở dưới chân núi, Trương Hòe ở trên núi." Lục Ngu nói, "Mau đi cứu người."
Y vỗ đầu một cái, lập tức nói, "Không đúng, Trương Hòe ở ngọn núi khác."
"Nói gì thế?" Đà Đà nói, "Ngươi từ từ nói đi."
Lục Ngu thở lấy hai hơi, trấn tĩnh lại nói, "Chúng tôi sống ở ngọn núi bên cạnh, bây giờ có người đuổi gϊếŧ chúng tôi. Trương Hòe đã dụ người đi rồi, ta và Trần Xuyên, dẫn theo Ô Nhật Thiện chạy đến Vân Linh Sơn."
"Trần Xuyên bị thương, đi chậm lại phía sau. Ta chạy lên trước gọi người."
"Chúng ta đi tìm Trần Xuyên trước." Tiểu Tùng nói.
"Đúng vậy." Lục Ngu nói, "Đi tìm Trần Xuyên trước."
Tây Giác và Đâu Minh dẫn theo Thiết Đản, Cương Đản xuống núi tìm người. Lục Ngu bước vào sân, chạy đến bên giếng nước, liền múc hai gáo nước uống. Y đặt gáo vào thùng nước, nói, "Ta cũng đi tìm người."
"Họ sắp về ngay rồi." Tiểu Tùng nói, "Ngươi không cần đi tìm."
"Thêm một người tìm sẽ nhanh hơn." Lục Ngu hỏi Đà Đà, "Trên núi của các ngươi ban đêm không có dã thú phải không?"
Đà Đà khẳng định nói, "Không có."
Lục Ngu vội vã chạy ra khỏi cửa.
Đà Đà đứng ở cửa sân nhìn con đường nhỏ bên ngoài được ánh trăng chiếu sáng, nói với Tiểu Tùng, "Trị an thời cổ đại hơi loạn thật, sao lại còn có chuyện đuổi gϊếŧ người thế này?"
"Bốn ngày nay, chúng ta đã gặp phải hai lần rồi."
"Hiện đại có camera, có điện thoại." Tiểu Tùng nói, "Thời cổ đại không có những thứ này, đều dựa vào sức người."
Hai người họ đứng ở cửa chờ, rất nhanh sau thấy Tây Giác cõng theo một người, còn dẫn theo một đứa trẻ trở về.
Đà Đà hỏi Đâu Minh, "Là Trần Xuyên phải không?"
"Đúng vậy." Đâu Minh nói.
Đà Đà chạy sang căn nhà bên cạnh, lau sơ qua cái giường sưởi, Tây Giác đặt Trần Xuyên lên giường sưởi.
Tây Giác sờ xuống eo, sờ thấy một tay đầy máu. Vết thương ở eo của Trần Xuyên bị toạc ra, người đã hôn mê, chảy rất nhiều máu, dính vào quần áo của y.
Ô Nhật Thiện đứng bên cạnh giường sưởi, lo lắng đến phát khóc, "Thúc thúc, cầu xin người, cứu lấy Trần thúc. Cầu xin người."
"Con đừng khóc." Đà Đà nói, "Bọn ta cứu y."
"Ta ra ngoài tìm thuốc."
Động tĩnh của Lục Ngu và những người khác lên núi không hề nhỏ, lại còn gọi cửa, không ít động vật trong núi đều bị đánh thức.
Lúc Đà Đà đang bứt thuốc trong núi, mấy chú thỏ con chạy đến hỏi, "Đà Đà đại nhân, sao loài người lại lên núi rồi?"
"Họ nói là bị đuổi gϊếŧ." Đà Đà nói, "Là con người lên núi chiều nay, còn dẫn theo một đứa trẻ loài người và người bị thương."
"Các ngươi giúp ta bứt ít thảo dược cầm máu đi."
Động vật trong núi đều biết tự tìm thảo dược để ăn, đều biết loại thảo dược nào có thể cầm máu.