Chương 31

"Ngươi cần vàng làm gì?" Đâu Minh hỏi.

"Lục Ngu nói với ta, Trung Châu hạn hán lớn, thiếu lương thực. Khi con người thực sự không có cơm ăn sẽ đổi con non cho nhau mà ăn. Thảm quá đi mà!" Đà Đà nói, "Vàng có thể mua lương thực. Bảo hắn mua lương thực mang về Trung Châu, có thể cứu người."

"Bọn ta cần vàng cũng chẳng có ích gì."

Đâu Minh lật lật Càn Khôn Đại của mình, không tìm thấy vàng khác, "Ta chỉ có thế thôi."

"Ngươi hỏi Tiểu Tùng xem. Hắn chắc còn giúp Vân Thiện cất giữ một ít."

Đà Đà truyền âm hỏi Tiểu Tùng. Tiểu Tùng chẳng mấy chốc đã về Vân Linh Quan.

Vân Thiện bóc xong chùm tỏi, lại ngồi xổm xuống bóc hành dưới đất.

Thấy Tiểu Tùng từ ngoài về, Vân Thiện ngẩng mặt cười hỏi, "Về rồi à?"

"Ừm." Tiểu Tùng và Đà Đà nhìn nhau một cái, hai người cùng nhau vào trong nhà.

Lục Ngu khen Vân Thiện, "Cháu giỏi quá. Không chỉ biết bóc tỏi còn biết bóc hành nữa cơ à?"

Nói rồi hắn liền dịch cái ghế đang ngồi lại gần, vớ lấy một nắm hành cùng bóc giúp.

Vân Thiện vui vẻ nhìn Lục Ngu một cái, nghe người ta khen cậu bé, cậu bé rất vui.

Đà Đà từ chỗ Tiểu Tùng lại góp thêm hai mươi hạt châu vàng nhỏ, đều đựng trong bát vàng bưng ra ngoài.

"Lục Ngu." Đà Đà đi đến trước mặt Lục Ngu, "Những thứ này ngươi cầm đi mua lương thực."

Lục Ngu ngẩng đầu lên, liền thấy Đà Đà cầm một cái bát vàng nhỏ, trong bát thò ra thìa vàng và đũa vàng, hắn hỏi với vẻ kinh ngạc, "Đây là vàng thật sao?"

Rồi lại trừng lớn mắt hỏi với vẻ không thể tin được, "Cho tôi sao?"

"Là vàng thật đấy." Đà Đà đặt vào lòng hắn, "Cho ngươi đấy."

"Những thứ này đổi được bao nhiêu lương thực?"

Lục Ngu đặt nắm hành trong tay xuống, cầm lấy bát vàng, sờ thấy có chút nặng, "Rất nhiều."

Hắn lại ngẩng đầu xác nhận lại lần nữa, "Ngươi cho tôi tất sao?"

"Đương nhiên rồi." Đà Đà nói, "Cho ngươi tất."

"Người chủ sự nhà các ngươi có biết không?" Lục Ngu nói, "Ngươi cho tôi, tôi không dám nhận."

Đà Đà đáp, "Không cần bọn họ đồng ý."

"Chuyện này ta có thể quyết."

Vân Thiện đứng dậy đi đến bên cạnh Lục Ngu xem xem, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, "Hạt châu vàng à."

"Các ngươi không phải người trong núi sao? Đâu ra nhiều vàng vậy?" Lục Ngu đặt bát vàng lên ghế đẩu bên cạnh.

Đà Đà nói, "Thì có thôi mà." Hắn vớ lấy một trái dưa leo ăn, "Ngươi hỏi nhiều vậy làm gì? Chuyện này lại không có cách nào giải thích được nữa rồi."

"Không lẽ là các ngươi cướp được sao?" Lục Ngu nhìn về phía Đà Đà. Hắn thoáng nghĩ, không biết đám người trong núi này vốn là thổ phỉ không?

"Bọn ta đời nào đi cướp!" Đà Đà nói, "Cướp bóc là chuyện thổ phỉ mới làm. Thổ phỉ sẽ bị bắt đi ngồi tù, còn bị chém đầu nữa."

"Ngươi dò hỏi nhiều vậy làm gì?"

Lục Ngu đáp, "Tôi chỉ hỏi vậy thôi."

Đà Đà gọi Đâu Minh vào nhà nhào bột, buổi tối hấp bánh màn thầu ăn.

Vân Thiện bóc xong hành, cầm cái chổi nhỏ Tây Giác mới làm cho cậu bé quét sân. Quét chỗ này một chút, quét chỗ kia một chút. Thấy trong khe gạch lát sân có cỏ nhỏ mọc lên, cậu bé ngồi xổm xuống nhổ cỏ đi.

Lục Ngu phải chờ Hoa Kỳ và bọn họ về, rảnh rỗi không có gì làm liền hỏi Đà Đà, "Các ngươi có việc gì cần làm không? Tôi làm giúp các ngươi."

"Không có việc gì làm." Đà Đà nói.

Lục Ngu quét mắt nhìn quanh một vòng, sân thật sự rất sạch, không tìm ra việc gì để làm. Hắn thấy Vân Thiện đang quét sân, liền lấy cây chổi lớn dựa vào tường cũng bắt đầu quét sân.

Vân Thiện kéo lê cây chổi nhỏ quét theo bên cạnh. Vốn dĩ cậu bé quét sân chỉ là chơi thôi. Thấy Lục Ngu cũng quét, cậu bé không chơi nữa, quét theo bên cạnh, nhịp nhàng từng nhát một.

Chổi tre lướt trên gạch lát sân, phát ra tiếng "soạt" "soạt".

Đà Đà gọi, "Sân có bẩn đâu, ngươi quét làm gì?"

"Tôi thấy Vân Thiện quét nên quét theo." Lục Ngu thật thà đáp.

"Cậu bé quét sân là để chơi thôi." Tiểu Tùng mím môi cười.

Lục Ngu gãi đầu, ngượng ngùng cười cười. Đặt chổi xuống xong, hắn lại đi xem cái bát vàng nhỏ. Tay chắp sau lưng, ngồi xổm xuống đất, "Thật sự là vàng sao?"

"Thật đẹp quá."

"Trước đây tôi chỉ nhìn thấy cây trâm vàng cài trên đầu tiểu thư nhà giàu. Nhìn từ xa đã thấy vàng đẹp rồi. Lại gần nhìn, càng đẹp hơn."