Chương 30

Đà Đà nghe say sưa. Lại nghe Lục Ngu nói hắn dọc đường xin tiền để mua lương thực cứu tế bà con làng xóm.

"Ngươi đã xin được tiền chưa?" Đà Đà hỏi.

Lục Ngu cười khổ, "Đâu dễ dàng như vậy."

"Tôi một kẻ áo vải, chỉ há miệng không tấc sắt xin tiền người khác, ai sẽ cho tôi? Chỉ có những người tấm lòng đặc biệt lương thiện mới sẵn lòng bỏ tiền ra cho tôi."

"Người ta đều coi tôi là kẻ lừa đảo."

"Vậy ngươi có phải kẻ lừa đảo không?" Đà Đà hỏi.

"Tôi không phải!" Lục Ngu nói, "Tôi xin tiền thật sự chỉ vì muốn mua lương thực về cứu sống bà con làng xóm."

"Dù nơi nào gặp thiên tai, khổ nhất đều là bá tánh." Lục Ngu nói, "Dù triều đình sẽ phát lương thực cứu tế, trung gian còn phải qua tay nhiều người. Ngay cả khi lương thực đến tay bá tánh, cũng không phải ai nấy đều có thể sống sót."

"Người đông lương thực ít, lương thực cứu tế căn bản không đủ."

"Ngươi có biết từ "đổi con mà ăn" không?" Lục Ngu nhìn về phía Đà Đà.

Đà Đà từng nghe qua từ này, cũng biết là có ý gì. Từ này nghĩa đơn giản dễ hiểu, là trao đổi trẻ con để ăn. Bốn chữ ấy bao hàm sự tàn khốc, bi thương, bất lực…

"Đây là một từ ngữ không hay." Đà Đà nói với vẻ buồn bã.

"Nếu người đói đến mức độ nhất định, để sống sót, chuyện gì cũng làm được." Lục Ngu nói, "Đổi con mà ăn là chuyện đã xảy ra trong lịch sử."

"Đổi con mà ăn, đất đỏ nghìn dặm, thây chết đói đầy đồng…"

Lục Ngu thở dài một hơi, "Tôi nghĩ đến những cảnh tượng này, trong lòng lại thấy đau lòng."

"Tôi không muốn những chuyện này xảy ra với người nhà tôi, cũng không muốn những chuyện này xảy ra với bà con làng xóm."

"Thế nhưng, tôi không biết làm sao kiếm tiền. Ngoài việc đi khắp nơi xin tiền, tôi không nghĩ ra cách nào khác. Xin được một ít là có thể đổi lấy ít lương thực. Lương thực có thể cứu mạng."

"Nếu không thì, một mình tôi về, chỉ là thêm một miệng ăn cho gia đình. Đất không cho lương thực, tôi về cũng không giúp được gì."

Đà Đà nói, "Ngươi làm rất đúng, mang lương thực về mới có thể cứu người."

Lục Ngu cười khổ, "Đáng tiếc lại không kiếm được tiền."

Vân Thiện ôm bảy tám trái dưa leo đi theo sau Đâu Minh bước vào Vân Linh Quan. Ném dưa leo xuống hiên nhà, Vân Thiện chạy vào bếp, chẳng mấy chốc lại chạy ra.

Đà Đà thấy cậu bé cầm một chùm tỏi và một cái rổ nhỏ.

"Đô Đô." Vân Thiện đưa tỏi cho Đâu Minh, "Tách ra."

Đâu Minh bẻ đôi tỏi từ giữa, rồi đưa lại cho Vân Thiện.

Vân Thiện cầm lấy tỏi ngồi trên ghế đẩu, bắt đầu bóc tỏi.

Đâu Minh xách một cái ghế đẩu ngồi bên cạnh Vân Thiện bóc hành.

Lục Ngu rất tự nhiên nhặt lấy một trái dưa leo, lau lau vào quần áo, cắn một miếng. Vị thanh chát của dưa leo xộc vào miệng, Lục Ngu nghĩ thầm, đã mấy hôm rồi hắn không được ăn dưa leo.

Xa nhà, cơm nước đều phải tốn tiền. Lục Ngu tiếc tiền không nỡ tiêu, ngày thường đều mua bánh nướng to ăn, còn chẳng nỡ bỏ tiền mua chút dưa trái.

Dưa leo nhà hắn trồng năm nay chắc cũng chín rồi. Không biết sau hạn hán, nhà còn nước tưới vườn rau không.

**Chương 6: Tặng vàng cho hắn**

Đà Đà chạy vào trong nhà, đổ hết vàng trong Càn Khôn Đại ra. Trừ những hạt châu vàng, dây chuyền vàng Vân Thiện thích chơi, vẫn còn lại một nắm lớn hạt châu vàng thông thường.

Đà Đà đếm, tổng cộng có 129 hạt châu vàng thông thường. Dựa theo kinh nghiệm cân đo hai hôm trước, hắn áng chừng những thứ này phải có hơn 2 lượng vàng. Chỉ là không biết hơn 2 lượng vàng này có thể mua được bao nhiêu lương thực.

"Đâu Minh." Đà Đà gọi từ trong nhà.

"Làm gì?" Đâu Minh dừng bóc hành, nhìn về phía cửa phòng.

"Ngươi vào đây, ta có chuyện muốn nói với ngươi." Đà Đà nói.

Đâu Minh đặt hành xuống đứng dậy, "Chuyện gì mà không thể ra ngoài nói?"

Đâu Minh đi đến cửa phòng, Đà Đà vẫy tay về phía hắn.

"Chỗ ngươi còn vàng không?" Đà Đà hỏi nhỏ.

Đâu Minh lấy những chiếc bát vàng, đũa vàng và thìa vàng trước đây lấy từ cửa hàng lớn ra khỏi Càn Khôn Đại. Vân Thiện không chịu dùng những thứ này, chỉ thích dùng cái bát nhỏ bằng inox của cậu bé. Bát vàng thì vẫn luôn được Đâu Minh cất trong Càn Khôn Đại.