Thiết Đản đi qua bên cạnh Lục Ngu, Lục Ngu căng thẳng đến mức lông tơ dựng đứng. Nhìn thấy Thiết Đản đi tới phía trước, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Vân Thiện quay đầu nói với Lục Ngu, “Không cắn người đâu.”
Lục Ngu “À” một tiếng. Con dã thú to thế này, cho dù không cắn người, trông cũng đáng sợ.
Đi lên trên thêm một đoạn đường ngắn, thấy phía trước có một vườn rau lớn, bên trong trồng rất nhiều loại rau.
“Đây là do các vị trồng à?” Lục Ngu hỏi.
“Đúng vậy.” Đà Đà đáp. Mấy năm nay bọn họ rời đi, lũ tiểu yêu quái đã chăm sóc đạo quán rất tốt. Hàng năm đều trồng rau, trồng lương thực. Trong nhà kho của Vân Linh Quan đều chất đầy lương thực.
“Đây quả là một nơi tốt.” Lục Ngu cười nói.
Từ lúc Lục Ngu bắt đầu lên núi, lũ tiểu yêu quái trong núi sớm đã truyền tin có con người lên núi khắp cả ngọn núi. Đà Đà đang chơi trong Vân Linh Sơn hóa hình người, sớm đã dẫn Vân Thiện tới nửa đường chờ người.
Thấy đạo quán, Vân Thiện cùng Cương Đản, Thiết Đản cùng nhau chạy về phía Vân Linh Quan.
Lục Ngu vừa bước vào Vân Linh Quan đã nhìn thấy Vân Thiện đang ngồi xổm bên cạnh một cái thùng nước.
Thấy Đà Đà đi vào, Vân Thiện cầm cốc nước chạy tới, “Đà Đà, mở ra.”
Đà Đà vặn nắp cốc xuống, Vân Thiện ôm cốc nước chạy về, cầm gáo múc chút nước từ thùng nước đổ vào trong cốc.
Nước giếng vừa múc lên thì lạnh, lũ yêu quái không cho Vân Thiện uống nước lạnh như vậy. Đều là múc nước sẵn từ trước rồi để dưới ánh nắng mặt trời phơi cho ấm.
Đà Đà ở bên cạnh, nhìn Vân Thiện múc đầy nước vào cốc, giúp hắn vặn nắp cốc lên trên cốc.
Vân Thiện nhận lấy cốc nước, treo lại lên cổ mình.
Đà Đà đi tới thiên điện lấy ba nén hương đưa cho Lục Ngu, hướng về phía đại điện nói, “Ngươi vào đi.”
Lục Ngu nhận lấy hương, bước qua ngưỡng cửa đi vào trong đại điện. Hắn tự mình châm hương, quỳ trên đệm lạy.
Nhìn pho tượng thần trong điện, Lục Ngu có chút chột dạ. Mục đích chính của hắn hôm nay là tới khuyên người ta làm thổ phỉ, không phải chuyện tốt. Do đó, không dám ngẩng đầu nhìn pho tượng thần trong điện.
Hắn cầm nén hương, nhắm mắt lại, trong lòng không ngừng niệm, “Cầu thần tiên rủ lòng thương, giáng mưa xuống Trung Châu.”
Đà Đà đứng bên cạnh cửa đại điện, Vân Thiện ngồi trên ngưỡng cửa, thấy Lục Ngu quỳ trước tượng thần rất lâu sau mới đứng dậy, cắm hương vào trong lư hương.
Thắp hương xong, thấy hòm công đức bên cạnh. Lục Ngu nghĩ một chút, từ trong túi lôi mười văn tiền xin được từ Nhà Lương hôm qua ra bỏ vào hòm công đức.
Lục Ngu bước ra khỏi đại điện, nhìn cái sân nhỏ này được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, hỏi, “Các vị sống ở đây ư?”
“Đúng vậy.” Đà Đà đáp.
Đâu Minh vừa cắn dưa chuột, từ bên ngoài đi vào. Thấy có con người ở đó, hắn chút nào cũng không kinh ngạc.
Vân Thiện chạy tới xin dưa chuột ăn.
Quả dưa chuột bị Đâu Minh cắn đến chỉ còn lại cái cuống, hắn tiện tay ném xuống đất. Thiết Đản đang nằm sấp dưới đất đứng dậy, cùng Cương Đản xông về phía cái cuống dưa chuột.
Cương Đản đè đầu Thiết Đản, không cho nó đi tới trước. Thiết Đản húc văng Cương Đản, ngoạm lấy cái cuống dưa chuột chạy tới chỗ mát dưới chân tường.
Cương Đản bực tức, đuổi theo đánh Thiết Đản. Cả hai nô đùa rồi ra khỏi Vân Linh Quan.
Vốn dĩ là Vân Thiện muốn ăn dưa chuột, kết quả cái cuống còn lại lại bị Thiết Đản ăn mất. Hắn liếc nhìn Thiết Đản và Cương Đản đang đùa nghịch bên ngoài, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Đâu Minh.
Đâu Minh búng nhẹ lên đầu Vân Thiện, "Đi nào, ra vườn rau hái dưa leo."
"Tối nay bảo Đà Đà làm dưa leo đập ăn."
Đâu Minh nắm lấy vai nhỏ của Vân Thiện rồi nhấc bổng cậu lên, cõng Vân Thiện đi về phía vườn rau.
Vân Thiện cố gắng ngẩng đầu lên gọi, "Bóc tỏi!" Cậu bé biết món dưa leo đập cần bóc tỏi.
"Tỏi bóc cho con." Đâu Minh nói.
Lục Ngu tự giác tìm một chiếc ghế đẩu ngồi xuống hiên nhà, Đà Đà hỏi hắn, "Sao ngươi vẫn chưa đi?"
"Tôi chờ người chủ sự nhà các ngươi về." Lục Ngu nói.
Đà Đà ngồi bên cạnh, hỏi Lục Ngu Trung Châu trông như thế nào. Lục Ngu cũng là người thích nói chuyện, kể cho Đà Đà nghe nhiều chuyện về Trung Châu.