Chương 2

"Là chuột túi." Đà Đà nói, "Động vật nước ngoài."

"Thiết Đản là sư tử, cũng đến từ nước ngoài."

"Sư tử ư?" Tiểu ma tước đậu trên đỉnh đầu nai con hỏi, "Đầu sư tử có bờm xoăn mà, nó không có." Tiểu ma tước đã thấy sư tử đá do con người điêu khắc.

"Thiết Đản còn nhỏ." Đà Đà nói, "Đợi nó lớn lên sẽ mọc ra bộ bờm oai phong."

"Nhưng bờm là thẳng, không phải cong."

Trên thân cây bên cạnh dần dần hiện ra một ông lão, Trọng Sơn chống trượng gỗ chạm hoa đi ra, vô cùng mừng rỡ, "Các ngươi cuối cùng cũng trở về rồi."

Đà Đà thấy Trọng Sơn lập tức nói, "Sau này ngài thấy Phong Lam chưởng môn, nhớ nhắc nhở ngài ấy đừng để bị con người lừa xuống núi."

Trọng Sơn ngạc nhiên hỏi, "Sao vậy? Các ngươi đã nhìn thấy gì à? Phong Lam chưởng môn là ai?"

Đà Đà kể lại những chuyện đã gặp ở mạt thế. Đám yêu quái nhỏ trong núi nhất loạt xôn xao, "Loài người thật đáng ghét."

"Vì du͙© vọиɠ của bản thân mà muốn gϊếŧ chúng ta."

"May mà Đà Đà đại nhân trở về rồi, nếu không Vân Linh Sơn chúng ta sẽ bị những kẻ xấu xa đó làm hại."

Trọng Sơn thở dài một hơi, "Cho dù ta biết được, chuyện sau này cũng chưa chắc đã thay đổi được."

Đà Đà, "Tại sao ạ? Ngài biết rồi, ngài nói cho Phong Lam là được thôi."

"Lúc Phong Lam làm chưởng môn, Đà Đà ngươi vẫn còn ở trên núi."

Đà Đà cảm thấy đây chẳng phải chỉ là chuyện một câu nói sao. Lẽ nào sống thêm mấy nghìn năm, đầu óc Trọng Sơn không còn minh mẫn, sẽ quên mất chuyện? Không đến nỗi chứ, yêu quái chắc không bị lẫn đâu nhỉ.

"Thời gian rất phức tạp." Tiểu Tùng giải thích nói, "Dòng thời gian có thể phân nhánh tại một điểm nào đó, một phần sẽ tiếp tục đi theo quỹ đạo ban đầu, phần này dù thế nào cũng không thể thay đổi."

"Dòng thời gian phân nhánh sẽ kéo dài thêm vì một số chuyện thay đổi, phát triển ra những chuyện mới."

"Giống như thời gian đến một điểm nào đó, xuất hiện thêm một thế giới song song."

Đà Đà nghĩ nghĩ, "Thôi được rồi. Tôi đại khái hiểu là ý gì rồi."

"Có lẽ ở một thế giới khác, Vân Linh Sơn đã tránh được kiếp nạn đó. A Thanh cũng không biến thành nấm độc?"

Tiểu Tùng gật đầu. Nhưng nó rất không hiểu, rõ ràng đã tính toán thời gian kỹ lưỡng cùng Phong Lam chưởng môn, sao lại sai lệch ba năm?

Một đám yêu quái nhỏ bị Tiểu Tùng nói cho choáng váng, bàn tán nhỏ tiếng một lúc lâu. Đến cuối cùng cũng không hiểu rõ lắm vấn đề thời gian.

Trọng Sơn thấy Vân Thiện biến nhỏ, cười tủm tỉm xoa đầu nó, "Vân Thiện chưởng môn của chúng ta lúc nhỏ chính là như vậy."

"Béo tròn đáng yêu."

"Lớn rồi thì..."

"Không béo!" Vân Thiện trợn mắt nhìn Trọng Sơn, rất nghiêm túc nói, "Con gầy mà." Đây là bóng ma Đà Đà để lại cho Vân Thiện. Vân Thiện đến bây giờ vẫn chưa quên chuyện này.

Trọng Sơn sửng sốt, nhìn khuôn mặt bầu bĩnh trắng nõn mềm mại của Vân Thiện, thật sự không thể nhìn ra nó "gầy" ở chỗ nào.

Đà Đà nói nhỏ với Trọng Sơn, "Vân Thiện không muốn người khác nói nó béo."

Trọng Sơn cười lên, dỗ dành nói, "Không béo, không béo." Hắn cũng không trái lòng nói Vân Thiện gầy.

Vân Thiện đối với "không béo" thì rất hài lòng rồi.

"Lớn lên sẽ gầy thôi." Trọng Sơn nói.

Vân Thiện làm ra vẻ ra dáng gật gật đầu.

Trọng Sơn lại hỏi Hoa Kỳ, "Hiện giờ ngươi là nghìn năm tu vi, cũng là vì trận pháp sao?" Hoa Kỳ ban đầu bị hắc giao đánh đến tán tận 800 năm tu vi, khi rời Vân Linh Sơn chỉ còn 200 năm tu vi.

Hoa Kỳ gật đầu, "Trận pháp này có rất nhiều điểm kỳ diệu."

Vân Thiện đi theo Hoa Kỳ cùng bọn họ đến Vân Linh Quan.

Sắp đến Vân Linh Quan, Vân Thiện dẫn đầu chạy vào hô, "A Thanh, Tương Lai."

Trong quán chỉ có đám thỏ bị Trọng Sơn biến thành tiểu đồng quét tước.

"Ai vậy?" Vân Thiện quay đầu hỏi Tây Giác.

"Đám thỏ trong núi." Tây Giác nói, "A Thanh, Tương Lai và Phong Lam đều không có ở đây."

"Không có ở đây?" Vân Thiện hỏi, "Đi đâu vậy?"

"Ở trong những Vân Linh Quan khác." Hoa Kỳ nói.

Vân Thiện không hiểu, hỏi Hoa Kỳ, "Ở đâu vậy?"

"Không biết." Hoa Kỳ nói.

Vân Thiện không hiểu sao người vẫn khỏe mạnh lại đột nhiên biến mất. Nhưng trẻ nhỏ sẽ không bận tâm truy cứu đáp án vấn đề. Đối với Vân Thiện mà nói, Vân Linh Quan vẫn là Vân Linh Quan đó.