Lương Văn Trung đứng chết trân bên cạnh, há hốc mồm kinh ngạc. Ông chỉ thấy đám thổ phỉ kia bị Hoa Kỳ và những người khác đánh cho chạy tán loạn, kẻ cố gắng bò dậy, người thì nằm la liệt.
Đà Đà quay sang hỏi Lương Văn Trung, "Trong nhà có dây thừng không?"
"Chúng ta sẽ trói lũ thổ phỉ này lại rồi dẫn lên huyện báo quan."
Vân Thiện tay vẫn cầm chiếc đùi gà, lon ton chạy theo sát bên Đà Đà. Cậu bé cùng Tiểu Tùng đi theo Lương Văn Trung tìm dây thừng.
Ngoài sân, đám người tay lăm lăm đao kiếm đã ngã rạp xuống một lượt. Cương Đản đánh xong, ung dung tiến đến trước bàn tiệc, vơ vét lấy vơ vét để những món ăn còn sót lại.
Đà Đà ôm cuộn dây thừng chạy tới. Mọi người cùng xúm lại trói hết đám thổ phỉ kia.
Lương Tuấn Vĩnh, Lương Tuấn Trạch tay lăm lăm nông cụ, phía sau là một người đàn ông béo tốt, cùng nhau chạy về.
Thấy lũ thổ phỉ trong sân đều đã bị đánh bại nằm la liệt, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.
"Cha ơi, người không sao chứ?" Ba huynh đệ Lương Tuấn Vĩnh vội chạy tới hỏi.
"Không sao, không sao rồi." Lương Văn Trung đáp, "Đám thổ phỉ này đều đã bị các vị khách nhân đánh gục cả rồi."
Đà Đà kéo một sợi dây thừng đang trói một tên thổ phỉ, nói, "Đi nào, chúng ta dẫn đám thổ phỉ này lên huyện báo quan."
"Khoan đã." Nhị công tử Lương gia, Lương Tuấn Nghiễn - chính là người đàn ông béo tốt ban nãy, lên tiếng, "Huyện nhà ta chưa từng nghe nói có thổ phỉ hoạt động."
"Những người này từ đâu đến?"
"Có lẽ là thổ phỉ từ nơi khác kéo tới chăng." Lương Tuấn Vĩnh nói.
"Thổ phỉ ư? Chúng tôi không phải thổ phỉ!" Tên bị trói dưới đất kêu lên.
"Không phải thổ phỉ thì tay các ngươi lăm lăm đao kiếm kéo đến đây làm gì? Còn định cướp của gϊếŧ người nữa sao?" Đà Đà không khách khí đá hắn một cước.
"Chúng tôi không phải đến để cướp bóc." Tên đó kêu khổ, "Là chính các vị bảo sẽ dâng tiền bạc lên mà."
"Nhưng bọn ta đâu có bảo là sẽ nhận tiền của các ngươi."
Tiểu Tùng hỏi, "Vậy ra, các ngươi đến đây là chỉ chuyên tâm gϊếŧ người?"
Toàn bộ người nhà họ Lương đều giật mình kinh hãi. Gϊếŧ người ư? Chuyện lớn nhất của Lương gia gần đây chính là Lương Tuấn Trạch trúng cử. Chẳng lẽ có kẻ cố ý đến đây để ám sát Lương Tuấn Trạch? Nhưng rõ ràng đám người này đã buông tha cho Lương Tuấn Trạch rồi mà?
Tên bị trói dưới đất đáp, "Trên giang hồ hiện có lệnh truy sát, nhằm vào tả hữu hộ pháp và vị tiểu công tử."
"Các ngươi nhận nhầm Vân Thiện thành vị tiểu công tử kia à?" Hoa Kỳ hỏi, giọng lạnh băng.
Vừa nghe đám người này có ý định xuống tay với Vân Thiện, sắc mặt Hoa Kỳ lập tức trở nên âm trầm hiểm ác. Hắn không nói hai lời, tung một cú đá tàn nhẫn vào chân tên vừa lên tiếng, khiến tên đó nằm dưới đất rên la ai oán không ngừng.
"Các ngươi thật sự là tìm nhầm người rồi." Đà Đà nói, "Bọn ta không phải tả hữu hộ pháp, cũng chẳng phải vị tiểu công tử mà các ngươi tìm."
"Sao lại không phải?" Tên cầm đầu cãi lại, "Bọn ta cũng được xem là cao thủ trong môn phái, nhưng dưới tay các ngươi ngay cả một chiêu cũng không đỡ nổi. Lại còn dẫn theo một đứa trẻ, tên lại mang chữ "Thiện"."
"Tả hộ pháp được xưng tụng là Hắc Diện Diêm Vương, mặt lạnh vô tình, không thích nói năng, chỉ trong chớp mắt đã có thể lấy mạng người."
"Hữu hộ pháp thì có biệt hiệu giang hồ là Mộc Quỷ, tính tình khắc nghiệt."
"Còn vị Ô tiểu công tử kia năm nay mới bốn tuổi."
"Vậy thì có điểm nào không đúng?"
"Chuyện đã đến nước này rồi, bọn ta đã rơi vào tay các ngươi. Muốn chém muốn gϊếŧ, tùy các ngươi định đoạt. Chỉ xin ban cho một cái chết thống khoái." Kẻ cầm đầu nói.
"Bọn ta đã bảo là các ngươi thật sự nhận nhầm người rồi mà." Đà Đà nói, "Đứa bé này tên là Vân Thiện."
"Cái vụ tính tình khắc nghiệt ấy nhé..." Đà Đà lén liếc nhìn Hoa Kỳ một cái. Thấy sắc mặt hắn lạnh tanh, Đà Đà vội vàng đổi giọng, "Trong số bọn ta đây, ai có tính tình khắc nghiệt chứ hả?"
Vân Thiện đã gặm xong chiếc đùi gà, tiện tay ném mẩu xương xuống đất. Cậu bé chìa bàn tay nhỏ dính đầy dầu mỡ ra nhìn Hoa Kỳ, nói, "Rửa tay."