"Vân Thiện." Hoa Kỳ dắt hắn đi, "Đi ăn cơm trước đã, ăn xong rồi chơi." Vì muốn đến ăn tiệc lưu động, đám yêu quái buổi sáng cái gì cũng chưa ăn, đến với cái bụng rỗng.
Đoàn người này đến thật sự có chút đáng chú ý. Ngoài Thiết Đản, Cương Đản, còn có Đâu Minh lùa theo một con lợn rừng lớn mang răng nanh.
Có người vội vàng vào nhà gọi người Nhà Lương ra, nói là "người trên núi" hôm qua đã gặp đến rồi.
Hôm qua Hứa Đại Đầu và Lương Văn Trung nói chuyện, đều bị người đầu bếp bên cạnh nghe thấy. Đi tảo mộ đốt tiền giấy cho nhà người khác là chuyện hiếm thấy, người đầu bếp vừa kể trong thôn, rất nhanh cả thôn đều biết chuyện người trên núi đến tảo mộ cho Nhà Lương.
Lương Văn Trung vội vàng ra đón, "Các vị là ai?"
"Đến tặng quà." Đà Đà hỏi, "Ai đỗ cử nhân rồi?"
Lương Văn Trung gọi con trai út đến, "Là con trai út của tôi, Lương Tuấn Trạch."
Lương Tuấn Trạch tò mò đánh giá mấy người này. Ba đứa trẻ con, hai người lớn, lại còn có một thiếu niên, dắt theo hai con dã thú và còn có một con lợn rừng ư?
Đà Đà chạy tới, giao giỏ hoa đậy vải xanh cho Lương Tuấn Trạch, khuyến khích nói, "Học tập tốt, tiến bộ mỗi ngày."
Lương Tuấn Trạch: ... "Xin sẽ cố gắng."
Đâu Minh nói, "Tặng ngươi một con lợn rừng. Lúc nào muốn ăn, lúc đó hãy gϊếŧ."
Lương Tuấn Trạch: ... "Đa tạ." Hắn lớn đến thế này rồi mà đây là lần đầu tiên trông thấy lợn rừng, mọc cặp răng nanh lớn như thế, thật đáng sợ.
Ở trong thôn, một con lợn đúng là món quà không nhỏ. Chỉ là, lúc như thế này ai lại lùa một con lợn đến tặng quà?
Người trong thôn vừa ăn tiệc, vừa tò mò nhìn kỹ Hoa Kỳ bọn họ.
Lương Văn Trung vội vàng mời Hoa Kỳ bọn họ vào trong nhà ăn tiệc.
Đâu Minh bọn họ đi vào trong nhà, con lợn rừng lớn liền bị để lại trong sân. Con trai cả của Lương Văn Trung, Lương Tuấn Vĩnh cũng là lần đầu tiên nhìn thấy lợn rừng. Vừa nhìn cặp răng nanh lớn đó liền biết không dễ chọc, không dám tiến lên.
"Cha," Lương Tuấn Vĩnh gọi, "con lợn rừng này... hay là cứ nhờ mấy vị khách nhân ra tay đi?" Người có thể đuổi được lợn rừng xuống núi ắt hẳn cũng chẳng e ngại chuyện gϊếŧ lợn. Huống chi, bên cạnh họ còn có cả mãnh thú theo hầu.
Lương Văn Trung quay đầu nhìn con lợn rừng, đôi chút ngần ngừ. Khách nhân đã mang tặng, lại còn phải nhờ họ ra tay giúp thịt, thực sự là không phải phép.
Lương Tuấn Vĩnh cười khổ, "Các vị khách nhân đừng cười chê. Con lợn rừng này trông thật đáng sợ, chúng tôi không dám chạm vào. Hôm nay Tam đệ trúng cử, là đại hỷ sự của gia đình, không dám vì chuyện nhỏ mà gây ra rắc rối."
Đâu Minh nghe xong liền hiểu ý, đám người này không dám thịt lợn. Hắn nói, "Mang dao tới đây cho ta."
Lương Tuấn Vĩnh vội vàng chạy vào bếp lấy dao ra, rồi dẫn Đâu Minh đi ra ngoài sân. Đâu Minh chẳng nói chẳng rằng, tay vung đao chém xuống, đầu lợn rừng đứt lìa chỉ trong một nhát. Xong việc, hắn trả dao lại cho Lương Tuấn Vĩnh rồi quay vào sân.
Lương Tuấn Vĩnh sững sờ tại chỗ. Người trên núi, quả nhiên là thần kỳ! Lại có công phu như vậy, thảo nào mà sống được giữa rừng sâu, còn nuôi cả mãnh thú làm linh sủng được nữa.
Thiết Đản và Cương Đản thì nằm phục phía sau lưng Vân Thiện. Lương Văn Trung tỏ vẻ sợ sệt, không dám đến gần tiểu oa nhi. Ông cho người dọn món lên, rồi hai cha con cùng ngồi vào bàn.
"Hôm qua có phải là các vị đã đốt tiền giấy tại mộ tổ nhà họ Lương?" Lương Văn Trung hỏi.
Hoa Kỳ đáp, "Phải."
"Thế tổ tiên các vị có quen biết tổ tiên nhà tôi không?" Lương Văn Trung lại hỏi.
"Quả thực là có quen biết." Hoa Kỳ đáp.
Lương Văn Trung hỏi, "Vậy các vị có mang họ Lương chăng?"
"Không mang họ đó." Hoa Kỳ đáp.
Các món ăn đã được dọn lên bàn. Hoa Kỳ gắp một ít thức ăn vào bát nhỏ cho Vân Thiện tự dùng.
Câu trả lời của Hoa Kỳ khiến Lương Văn Trung bất ngờ. Theo thông tin tổ tông truyền lại, những người sống trên núi phải là dòng dõi huynh đệ của lão tổ tông, mang cùng họ Lương mới phải. Thế nhưng, những vị khách nhân này lại không phải mang họ Lương.
"Các vị có biết, tổ tiên nhà chúng tôi quen biết nhau ra sao không?" Lương Văn Trung hỏi.