Lương Văn Trung đi qua từng hàng nấm mồ, thấy ở hàng cuối cùng, trước nấm mồ ngoài cùng nhất, có thêm một đống tro tàn đen sì vừa đốt xong. Nấm mồ đó chính là mộ của tổ tông.
Lương Văn Trung đứng trước mộ lẩm bẩm: “Tổ tông ơi, người trong núi tới rồi này.”
Khi còn nhỏ, Lương Văn Trung thường nghe Tằng Tổ kể chuyện nhà. Cũng từng nghe về chuyện cũ của lão tổ tông.
Lão Tổ Tông trước kia là một đứa trẻ ăn xin, được người ta nhận nuôi. Sau này làm ăn lớn. Thế nhưng người nhận nuôi ông ấy đột nhiên mất tích, nghe nói Lão Tổ Tông chờ đợi suốt nhiều năm. Còn dặn hậu bối Nhà Lương cứ luôn túc trực dưới chân núi chờ đợi người. Chỉ là chẳng rõ là chờ ai. Còn dặn rằng, nếu có người từ trên núi xuống, nhất định phải xem như khách quý mà chiêu đãi. Lương Văn Trung vẫn luôn biết Nhà mình có thân thích sống trên Vân Linh Sơn. Chỉ là Vân Linh Sơn quái dị vô cùng, vẫn luôn không có ai lên được. Chẳng ngờ, sau ngần ấy năm, trên núi thế mà lại có người xuống. Chẳng lẽ chính là những người đó sao?
Chương 3 Tham gia tiệc mừng đỗ đạt
Vân Thiện dắt tay Tây Giác, nhảy chân sáo bước lên núi, "Đốt lửa, làm gì thế?"
"Không làm cơm."
Hắn hỏi các yêu quái vừa nãy không làm cơm, đốt lửa làm gì?
"Đốt tiền giấy." Đà Đà nói. "Đang gửi tiền cho người ta đấy."
Vân Thiện ồ một tiếng.
Đà Đà hỏi, "Ngày mai Nhà Lương có tiệc mừng đỗ đạt, chúng ta tặng gì đây?"
Gia sản của đám yêu quái đa số là da thú, quần áo của Vân Thiện, đồ lục lọi từ thương trường. Tặng da thú, tặng quần áo cũ của Vân Thiện hiển nhiên đều không thích hợp.
Đà Đà ở trong rừng nhỏ, đổ những thứ trước kia lục lọi từ thương trường xuống đất, dắt theo Vân Thiện cùng chọn quà.
Đám tiểu yêu quái tò mò, theo tới vây quanh cùng xem.
Vân Thiện từ trong đống đồ moi ra một thanh đại bảo kiếm bằng nhựa, kéo ra nhìn xem, sau đó vứt thanh bảo kiếm sang một bên. Hắn ngày nào cũng múa tiểu mộc kiếm, không hứng thú với kiếm.
Tiểu Tùng Thử kéo lê thanh bảo kiếm đi một vòng trên bãi cỏ, "Đà Đà đại nhân, đây là kiếm ạ? Nhẹ quá nhỉ."
"Làm bằng nhựa, đương nhiên nhẹ rồi." Đà Đà nói.
"Nhựa là gì ạ?" Tiểu Tùng Thử hỏi.
"Nhựa chính là một loại vật liệu, hơi giòn." Đà Đà nói. Đà Đà tìm ra một quyển sổ tinh mỹ. Bìa quyển sổ vẽ hai phiến lá sen màu xanh, các trang giấy bên trong ở góc dưới bên phải có in hình hoa sen.
"Cái này thế nào?" Đà Đà hỏi Tiểu Thỏ Tử bên cạnh.
"Đẹp ạ." Tiểu Thỏ Tử hỏi, "Cái này là để viết chữ ạ?"
"Ừm." Đà Đà nói, "Quyển sổ đẹp."
"Chỉ tặng một quyển sổ thì ít quá."
"Ta tìm thêm chút nữa."
Đặt quyển sổ hoa sen đẹp sang một bên, Đà Đà ngồi xổm xuống đất tiếp tục tìm.
"Ghép hình." Vân Thiện tìm thấy một hộp ghép hình.
Đà Đà nhìn lướt qua, bức tranh trên bề mặt hộp là một con ngựa nhỏ nhiều màu sắc, rất phù hợp với thẩm mỹ của Vân Thiện. Trông không giống như thứ con người mười mấy, hai mươi tuổi sẽ chọn.
"Vân Thiện, con chọn thêm một cái nữa đi." Đà Đà nói.
Vân Thiện không để ý đến hắn, ôm lấy cái hộp dùng răng gặm lớp màng nhựa ở cạnh góc. Lớp màng nhựa bao bọc bên ngoài hơi dày, hắn gặm thấy có chút khó khăn.
Bản thân Đà Đà tiếp tục tìm kiếm trong một đống đồ lớn.
Hầu Tử Tinh ôm lấy một con búp bê khỉ nhỏ tay dài, kinh ngạc nói, "Có khỉ kìa!"
Các tiểu yêu quái khác cũng đều tìm thấy các loại búp bê khác nhau.
Tiểu Tùng Thử tìm thấy một chiếc băng đô cài sừng hươu, hỏi Đà Đà đây là cái gì.
Đà Đà đeo chiếc băng đô lên đầu, "Băng đô cài tóc."
Hắn lẩm bẩm, "Sao cái gì cũng nhặt về hết vậy."
Tiểu Tùng đang đọc sách dưới gốc cây ở phía bên kia, phân tâm suy nghĩ, trong sách hiện đại có rất nhiều kiến thức, cũng rất thú vị. Đáng tiếc ngày mai phải đi tặng quà rồi, bây giờ chép lại căn bản không kịp.
Đâu Minh cũng có tính toán của riêng mình. Hắn dự định ngày mai lùa một con lợn rừng xuống núi. Lợn rừng gϊếŧ đi là ăn được, thật thiết thực làm sao.
Vân Thiện xé lớp bao bì ra, đổ ghép hình ra. Hắn tự mình từng ghép hai cái rồi, biết ghép hình chơi thế nào, dắt theo Tiểu Thỏ Tử, Tiểu Tùng Thử, Tiểu Lộc và Hầu Tử Tinh cùng chơi ghép hình.