Chương 8

Còn Tô đại cô nương thì đang chỉ huy các nha hoàn quét tước trong ngoài, giọng vui vẻ hẳn lên:

“Làm nhanh gọn một chút, quét hết đen đủi ra ngoài!”

Đám nha hoàn liền cười khúc khích đáp lại:

“Đại cô nương cứ yên tâm, bọn nô tỳ nhất định sẽ quét dọn thật sạch sẽ!”

Còn phía Thịnh gia, từ lúc rời khỏi Tô phủ, ai nấy đều cảm thấy nặng nề trong lòng.

Thịnh Giai Ngọc ghé sát vào bên Lạc Sanh, nghiến răng hỏi nhỏ:

“Lạc Sanh, lần này ngươi lại đang bày trò gì thế hả?”

Thịnh đại thái thái liếc mắt nhìn con gái, giọng nói mang theo cảnh cáo:

“Giai Ngọc, còn biết quy củ không? Phải gọi là biểu tỷ.”

“Nương.” Thịnh Giai Ngọc tức tối dậm chân phản đối.

Nàng chỉ nhỏ hơn Lạc Sanh vài tháng, gọi một tiếng “biểu tỷ” cũng không sai, nhưng Lạc Sanh nào có dáng vẻ của một người tỷ tỷ đâu, khiến nàng không cách nào mở miệng gọi được.

Thịnh đại thái thái sao lại không hiểu tâm tư con gái, ngoài mặt giả vờ trách móc, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng, cất tiếng dò hỏi Lạc Sanh:

“Biểu cô nương sao tự dưng lại thay đổi ý định như vậy?”

Nếu chỉ phải hy sinh một mình nhị công tử nhà họ Tô, mà có thể đổi lấy sự yên ổn cho cả hai nhà Thịnh - Tô, thậm chí là cho cả huyện Kim Sa, thì chuyện này... thật ra cũng là một cái giá xứng đáng.

Lạc Sanh hơi nhíu mày:

“Đại cữu mẫu đang mong muốn chuyện hôn sự giữa ta và Tô nhị công tử thành sao?”

Câu nói này suýt nữa làm Thịnh Giai Ngọc giật mình chết khϊếp, cô vội túm chặt tay áo của Thịnh đại thái thái.

Thịnh đại thái thái bị hỏi đến mức không dám lên tiếng, chỉ biết vội vàng bước đi nhanh hơn để tránh né.

Nhà họ Thịnh và nhà họ Tô ở cách nhau không xa, nên cả đoàn người nhanh chóng trở về Thịnh phủ, đi thẳng đến Phúc Ninh Đường để gặp Thịnh lão thái thái.

Thịnh lão thái thái trong lòng đã sớm bất an, vừa thấy Lạc Sanh quay về liền vội vã hỏi nguyên do.

Lạc Sanh hành lễ, bình thản đáp:

“Có lẽ Bà ngoại đã hiểu lầm, con chưa bao giờ có ý định đính hôn với Tô nhị công tử cả. Sanh Nhi thấy trong người hơi mệt, xin phép về phòng nghỉ trước.”

Lạc Sanh vừa rời đi, Thịnh lão thái thái lập tức không kìm được, sốt ruột quay sang hỏi Lạc Thần:

“Thần Nhi, có phải tỷ tỷ con lại để mắt đến người khác rồi không?”

Sắc mặt Lạc Thần tối sầm như đáy nồi, cố gắng biện minh:

“Tỷ tỷ không phải loại người vừa mới bỏ chỗ này đã chạy theo chỗ khác đâu.”