Nếu có ai dám nói muốn gả một cô nương như Lạc Sanh cho con trai bà, bà hận không thể nhấc cái bình hoa lên mà đập người ta văng ra ngoài.
Vậy mà giờ đây, chính bà lại phải làm việc khiến người ta ghê tởm như thế.
Nhưng biết làm sao bây giờ? Lạc Sanh vì Nhị công tử nhà họ Tô mà thậm chí còn dám thắt cổ tự vẫn! Dù chuyện ấy thật hay giả. Nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì Thịnh gia biết ăn nói thế nào với Lạc đại đô đốc?
Đến lúc đó, đừng nói Thịnh gia, e là ngay cả Tô gia cũng khó tránh khỏi họa mất nhà, diệt tộc.
Chính bởi hiểu rõ hậu quả ấy, Tô thái thái tuy hoàn toàn không muốn, nhưng cuối cùng vẫn đành cắn răng gật đầu chấp thuận.
Giờ phút này, Lạc Sanh lại đột ngột đến đây làm gì?
Lạc Sanh quỳ xuống, hành lễ với Thịnh đại thái thái và Tô thái thái, lễ phép mà nói:
“Đại cữu mẫu, con đến mời người về phủ.”
Thịnh đại thái thái bị thái độ lễ phép hiếm thấy của Lạc Sanh làm sửng sốt, không khỏi hỏi:
“Biểu cô nương, con có biết ta đến đây vì chuyện gì không?”
Khóe môi Lạc Sanh khẽ cong lên:
“Con biết. Đại cữu mẫu đến để cùng Tô thái thái bàn chuyện hôn sự giữa con và nhị công tử Tô gia. Nhưng chuyện hôn sự này xin hãy thôi đi ạ.”
“Vì sao?”
Thịnh đại thái thái và Tô thái thái đồng thanh kinh hô vì quá ngạc nhiên.
Ngay cả ngoài cửa, cũng vang lên tiếng kinh hô của Thịnh Giai Ngọc và mọi người.
Lạc Sanh khẽ cười:
“Vì dưa hái khi còn xanh sẽ không ngọt. Đại cữu mẫu, chúng ta hồi phủ thôi.”
Cho đến khi bóng dáng nhóm Lạc Sanh rời đi, Tô nhị cô nương vẫn giữ nguyên vẻ mặt như thấy quỷ, không thể tin nổi mà lẩm bẩm:
“Nàng cũng biết dưa hái xanh không ngọt sao?”
Tô nhị cô nương ngơ ngác đứng yên, véo lấy cánh tay em trai một cái:
“Không phải là đang mơ đấy chứ?”
Tô tiểu đệ lập tức la lên thảm thiết:
“Đau!”
Tô nhị cô nương thở phào một hơi thật to:
“Đau là tốt rồi, vậy thì đúng là không phải nằm mơ. Nhị ca, huynh thật sự thoát nạn rồi!”
Tô thái thái lúc này cũng dần lấy lại bình tĩnh. Nhìn đứa con trai tuấn tú như tranh vẽ mà nước mắt rơi như mưa, bà vừa khóc vừa vui mừng.
Con trai bà đúng là đã thoát khỏi một kiếp nạn. Nếu không vì Tô gia già trẻ lớn bé, bà sao có thể nhẫn nhịn nghe những lời cay độc từ miệng Thịnh đại thái thái chứ!
Tô Diệu bước lên trước, nhẹ nhàng vỗ lên cánh tay mẫu thân, dịu giọng nói:
“Là con không tốt, để mẫu thân phải lo lắng rồi.”
Ánh mắt hắn vô thức liếc về phía cửa, trong lòng không khỏi sinh nghi về thái độ khác thường của Lạc Sanh hôm nay.
Chẳng lẽ Lạc Sanh thật sự bỏ qua cho hắn?