Lạc Sanh vỗ nhẹ lên đầu Lạc Thần, giọng bình thản:
“Ta chỉ vào nói vài câu rồi đi ngay.”
Thiếu niên mới mười ba tuổi, vóc dáng chưa cao hẳn, so với thân hình cao gầy của Lạc Sanh còn thấp hơn một tấc. Vậy mà động tác ấy nàng làm ra lại tự nhiên, hài hòa đến mức khó tả.
Mọi người đều ngẩn ra, nhất thời không kịp phản ứng, kể cả Lạc Thần – người vừa bị sờ đầu. Mãi đến khi bóng dáng Lạc Sanh khuất sau cửa phòng, Lạc Thần mới bừng tỉnh, tức đến mức sắc mặt trắng bệch.
Nàng… nàng dám sờ đầu hắn!
Tiểu nha hoàn Hồng Đậu vốn không được theo vào, đứng ngoài cười tủm tỉm, giải thích thay cho Lạc Sanh:
“Cô nương nhà chúng ta thích công tử mà.”
Nếu là một công tử tầm thường xấu xí, các cô nương còn chẳng thèm liếc nhìn, dù có là em ruột cũng thế thôi. Sắc mặt Lạc Thần từ trắng chuyển sang đỏ, lạnh lùng buông một chữ:
“Cút!”
Hắn đâu cần Lạc Sanh thích mình? Một người tỷ tỷ như thế, nếu có thể bớt làm hắn mất mặt chút thôi, cũng đáng để dâng hương tạ ơn rồi!
“Khụ khụ...”
Vì tức giận quá mức, Lạc Thần ho khan từng hồi.
Lạc Thần vốn thể trạng yếu, từ nhỏ đã được đưa đến Kim Sa, nơi có khí hậu ôn hòa để dưỡng bệnh. Chuyện này người quen Thịnh gia đều rõ.
Huynh muội Tô gia thấy vậy liền vội quan tâm hỏi han. Lúc này, Thịnh Giai Ngọc cũng vừa đuổi tới, đảo mắt nhìn quanh:
“Lạc Sanh đâu?”
Tô Đại cô nương thản nhiên đáp:
“Vào trong rồi.”
Tô Nhị cô nương vốn thân quen với Thịnh Giai Ngọc, nên lời lẽ không chút kiêng dè:
“Giai Ngọc tỷ, sao các người không ai ngăn nàng lại, để nàng cứ thế chạy đến nhà ta? A… chẳng lẽ sợ nương ta không đồng ý, nên đích thân đến đây bàn chuyện hôn nhân?”
Mấy lời ấy khiến gương mặt Thịnh Giai Ngọc đỏ ửng, còn Lạc Thần chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống cho xong.
“Ta đi kéo nàng về!”
Nói xong, Lạc Thần sải bước nhanh về phía cửa phòng.
Trong phòng, Thịnh đại thái thái và Tô thái thái đều kinh ngạc khi thấy Lạc Sanh bước vào.
Thịnh đại thái thái ôn tồn hỏi:
“Biểu cô nương sao lại tới đây?”
Nhưng trong lòng bà thì như sóng to gió lớn nổi dậy, chỉ cảm thấy vô cùng chán ghét. Bà sống đến từng này tuổi, chưa từng thấy nữ hài tử nào như vậy.
Thịnh gia và Tô gia vốn giao hảo thân thiết, hai nhà qua lại nhiều, bà cũng đã đến phòng này làm khách không biết bao nhiêu lần. Vậy mà chưa từng có lần nào khiến bà cảm thấy khó xử đến mức như ngồi trên đống lửa, đứng trên đống than như lúc này. Mặt mũi bà như bị quét sạch!