Đúng lúc ấy, tiếng bước chân gấp gáp vang lên, cả ba lập tức quay lại nhìn, chỉ thấy cậu em út đang chạy như bay từ cổng vào. Tô tiểu đệ, chỉ tầm tám chín tuổi, mặt đỏ bừng vì vội vàng, giọng to hô lên:
“Không xong rồi, Lạc Sanh tới!”
Câu nói ấy chẳng khác nào báo hiệu một trận bão táp hay sóng thần đang cuốn đến, chứ không phải một cô nương đang đến thăm.
Tô Diệu khẽ xoa đầu em trai, cười dịu dàng rồi dặn dò:
“Không được gọi thẳng tên nàng, phải gọi là Lạc cô nương, hoặc Lạc tỷ tỷ.”
Đúng lúc ấy, Lạc Sanh vừa đến gần cổng, tình cờ nghe thấy câu nói kia. Giọng nói này nhẹ như gió thoảng, thanh thoát nhưng lại chẳng có chút ấm áp nào.
Tô Nhị cô nương lập tức bước nhanh tới, chắn trước người Tô Diệu, giọng gắt gỏng:
“Ngươi tới đây làm gì?”
Ánh mắt Lạc Sanh dừng lại trên người nàng, tựa như đang nhìn một vị nghĩa sĩ dũng cảm đứng chắn trước nữ tử mỹ mạo, giận dữ quát lớn để ngăn cản kẻ xấu định cưỡng đoạt dân lành.
Hồi lâu, ánh mắt nàng lại chuyển sang người Tô Diệu.
Một thiếu niên mặc trường bào màu trắng, da trắng như ngọc, tóc dài như mực, dáng người mảnh khảnh, so với hoa ngọc lan đang nở rộ sau lưng còn chói sáng hơn mấy phần. Tô Diệu vừa định nhíu mày, nhưng rồi thấy ánh mắt Lạc Sanh dời khỏi mình.
Nàng nhìn thẳng về phía cửa phòng, giọng trầm thấp:
“Nghe nói Đại cữu mẫu của ta đang cùng Tô thái thái bàn chuyện hôn sự, nên ta đến xem qua một chút.”
Tô Nhị cô nương tức giận đến mức tay run lên, chỉ thẳng vào nàng mà quát:
“Ngươi sao có thể nói ra những lời như vậy! Dùng cái chết để ép Thịnh phủ cầu hôn còn chưa đủ, giờ lại mặt dày tự mình đến đây! Trên đời này... sao lại có kẻ không biết xấu hổ như ngươi!”
Khóe mắt tiểu cô nương đã ngân ngấn nước, thật sự bị chọc tức đến phát khóc. Nhưng các trưởng bối trước đó đã dặn kỹ, không được dây vào Lạc Sanh, bảo nàng sẽ mang họa đến cho Tô gia, nên dù tức giận đến mấy, các nàng cũng chỉ có thể nuốt tất cả vào trong.
Tô đại cô nương liền nắm tay muội muội, cố giữ bình tĩnh:
“Lạc cô nương, hiện giờ các trưởng bối đang nghị sự, chi bằng ngươi quay về trước, chờ tin tức sẽ tốt hơn.”
Tô phủ không hoan nghênh nàng, đứng ở nơi này chẳng khác gì làm bẩn cửa nhà họ Tô.
Lời này tuy chưa ra khỏi miệng nhưng trong lòng Tô đại cô nương đã xoay đi xoay lại không biết bao nhiêu lần.
Lạc Thần lúc này cũng đuổi kịp, cố nén giận, túm lấy cổ tay Lạc Sanh:
“Cùng ta về!”
Lạc Sanh không nhúc nhích.
Dưới ánh nhìn chăm chú của huynh muội nhà họ Tô, gương mặt Lạc Thần đỏ bừng vì tức giận, hắn cắn răng, hạ giọng:
“Ngươi thật sự muốn ở lại đây, làm chuyện mất mặt như vậy sao?”