Trong mắt Thịnh Đại Lang, hôm nay Lạc Sanh quả có chút khác thường, khiến hắn đổi phần ấn tượng, thậm chí có vài phần nhìn lại. Nhưng để đưa nàng đến trước mặt tổ mẫu như ngoại tôn nữ mà nâng niu? Tuyệt đối không có chuyện đó.
Huynh đệ bốn người rời đi gọn gàng, chẳng lưu lại một chút dấu vết.
Kẻ sai vặt trông sân đảo tròng mắt nghĩ thầm: Hôm nay bốn vị công tử dường như có chút không giống, chẳng lẽ là vì gặp biểu cô nương?
Nói gì thì nói, biểu cô nương kia tuy danh tiếng bên ngoài chẳng lành, song dung mạo lại là bậc nhất, khó ai sánh kịp.
Gã sai vặt liếc mắt nhìn về phía cửa phòng, trong lòng âm thầm suy tưởng.
Trong phòng, mùi dược hương nhàn nhạt tràn ngập, chính là hương vị mà Lạc Thần quen thuộc.
“Công tử, biểu cô nương tới.”
Nghe hạ nhân bẩm báo, mày Lạc Thần lập tức nhíu lại.
Rõ ràng đã nói không cần Lạc Sanh đưa tiễn, nàng còn đến đây làm gì?
Thấy công tử chậm chạp không mở miệng, gã sai vặt vội vàng nói:
“Hay là tiểu nhân thỉnh biểu cô nương hồi phủ?”
Lạc Thần quét mắt sang, lạnh giọng:
“Ai cho ngươi tự tiện chủ trương? Mời biểu cô nương tiến vào.”
Gã sai vặt ví như kẻ nịnh nọt lại lỡ lời, trong lòng chua xót, vội đáp một tiếng, rồi quay ra mời khách.
Mành trúc khẽ lay, Lạc Sanh dẫn theo Hồng Đậu bước vào.
“Ngươi tới làm gì?” Lạc Thần mặt lạnh hỏi.
Lạc Sanh hơi cong khóe môi, nói:
“Đến xem ngươi có khá hơn chút nào hay chăng.”
Lạc Thần sắc mặt lãnh đạm:
“Ngươi lại chẳng phải đại phu, tới xem thì được ích gì.”
Thấy tinh thần Lạc Thần vẫn còn xem như ổn, Lạc Sanh cũng không định nán lại lâu:
“Vậy ngươi hãy dưỡng bệnh cho tốt, ngày mai ta lại tới thăm.”
Khóe môi Lạc Thần khẽ giật, đây mà cũng gọi là thái độ tới thăm bệnh ư? Nửa điểm thành ý cũng chẳng thấy.
Thấy Lạc Sanh xoay người định bước ra sau màn trúc, Lạc Thần liền cất tiếng gọi:
“Chậm đã.”
Lạc Sanh dừng bước:
“Tiểu đệ còn điều gì muốn nói?”
Hai chữ “tiểu đệ” khiến Lạc Thần rất không thoải mái, nhíu mày, rồi quay sang bảo Hồng Đậu cùng gã sai vặt đang hầu hạ trong phòng:
“Các ngươi lui ra trước.”
Hồng Đậu liếc nhìn Lạc Sanh, thấy nàng khẽ gật đầu mới quay người bước ra, còn không quên kéo gã sai vặt một cái:
“Không nghe chủ tử phân phó sao? Thật chẳng có con mắt nhìn.”
Dạng chậm chạp thế này, ngay cả xách giày cho cô nương cũng chẳng xứng, càng khỏi nói tới chuyện tranh đoạt suất ra phố. Chỉ ở chỗ Kim Sa này mới dễ sống, chứ ở kinh thành, e đã bị đào thải từ lâu.
Tiểu nha hoàn đứng ngoài hành lang thở dài, bỗng thấy nhớ cảnh phồn hoa kinh thành hơn bao giờ hết.
Trong phòng giờ chỉ còn lại tỷ đệ, bốn mắt nhìn nhau.
Lạc Sanh không muốn phí thời gian đoán ý người, liền hỏi thẳng:
“Tiểu đệ có chuyện muốn nói với ta?”
Lạc Thần tựa vào bình phong, lặng im không đáp.
Lạc Sanh cũng chẳng giục, chỉ lẳng lặng chờ đối phương mở miệng.
Không biết đã qua bao lâu, Lạc Thần bỗng hỏi:
“Ngươi biết bơi không?”
Lạc Sanh khẽ nhướng đuôi mày, trong lòng thoáng ngạc nhiên.
Vấn đề này thật là có chút thú vị.
Lạc Thần bỗng tiến thêm một bước, trong mắt thoáng ý dò xét:
“Lúc ấy, ở trong hồ ta sắp chìm, ngươi lại đẩy ta về phía Hồng Đậu. Khoảnh khắc ấy, chẳng ai giúp ngươi, vậy mà ngươi vẫn bình yên vô sự.”
Lạc Sanh lặng lẽ nghe Lạc Thần chỉ ra điểm đáng ngờ, khóe môi không khỏi khẽ cong.