Chương 27

Lạc Sanh vốn chẳng mấy bận tâm đến việc cô nương họ Lạc kia rốt cuộc có bao nhiêu tiền tài, chỉ nhàn nhạt xua tay ra hiệu cho Hồng Đậu lui xuống.

Tiếng cửa khẽ khép lại, âm thanh mỏng manh ấy trong gian phòng trống trải càng trở nên rõ rệt.

Lạc Sanh ngồi ngay ngắn bên chiếc bàn vuông, dáng vẻ như đang chìm trong suy tư.

Lạc cô nương vì Tô nhị công tử mà treo cổ tự vẫn, Tiền cô nương cũng vì Tô nhị công tử mà treo cổ tự vẫn.

Sự trùng hợp này, thật khiến người suy nghĩ.

Nàng khẽ mím môi, lấy ngón tay chấm nước trà trên mặt bàn, viết ra hai chữ.

Hai chữ ấy chính là Tô Diệu.

Người trong Thịnh phủ dần nhận ra biểu cô nương đã thay đổi.

Xưa kia, nàng thường ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy, rồi mang theo đại nha hoàn Hồng Đậu ra phố dạo chơi. Nay lại bất ngờ chăm chỉ, mỗi sáng đều tới Phúc Ninh Đường thỉnh an lão thái thái, bất kể sớm hay muộn, lần nào cũng không thiếu.

Từ ngày biểu cô nương thay đổi, Thịnh lão thái thái lại chẳng thấy mấy đứa cháu trai lớn xuất hiện trong giờ thỉnh an nữa.

Đại thái thái cùng Nhị thái thái âm thầm đưa lời giải thích với lão thái thái:

“Bọn nhỏ dạo này bận bài tập sách vở.”

Song Thịnh lão thái thái một chữ cũng không tin.

Bận học tập ư? Rõ ràng là vì trước đó bà đã buông lời muốn chọn một trong bốn cháu trai làm phu quân cho ngoại tôn nữ, khiến hai nàng con dâu sợ mất vía.

Chỉ nhiêu đó can đảm, làm nên chuyện gì chứ!

Trong lòng, Thịnh lão thái thái khinh thường hai con dâu, ngược lại đối với ngoại tôn nữ ngày ngày đến thỉnh an, càng thêm ôn hòa.

Có thể đến thỉnh an bà, vẫn hơn là để người ta cướp ngoài đường rồi mới đem về.

Người đời, khi đã đủ thì mới thấy vui.

Thịnh lão thái thái một khi vui, liền phân phó nha hoàn mang ra một đôi vòng tay thưởng cho Lạc Sanh.

Lạc Sanh cẩn thận thu vòng, hành lễ:

“Đa tạ Tổ mẫu ban thưởng.”

Thịnh lão thái thái âm thầm nhẹ nhõm một hơi.

Ngoại tôn nữ vốn sinh trưởng nơi vàng son nhung lụa, may thay trước mặt mọi người không hề tỏ vẻ khinh ghét. Nếu không, bà biết giấu mặt vào đâu?

Ngữ khí của Thịnh lão thái thái bất giác càng thêm ôn nhu:

“Trở về nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, bà liếc hai nàng cháu gái một cái, giọng trở nên tùy tiện:

“Các ngươi cũng lui xuống đi.”

Con cháu nhà mình không cần nịnh nọt, đứa nào dám càn quấy, đánh cho một trận là xong.

Vừa bước ra khỏi Phúc Ninh Đường, Thịnh Giai Ngọc đã giận đến dậm chân:

“Tổ mẫu thật là bất công! Chúng ta kiên trì thỉnh an mười mấy năm trời cũng chẳng thấy được khích lệ gì, vậy mà Lạc Sanh chỉ mới bỏ thói chơi bời ngoài đường, liền lập tức được xem như trân bảo.”

Thịnh Giai Lan khẽ kéo tay áo Thịnh Giai Ngọc, nhẹ giọng khuyên:

“Đại tỷ chớ tức giận, tổ mẫu chỉ là thấy biểu tỷ sửa đổi, trong lòng cao hứng mà thôi.”

“Sửa đổi ư?” Thịnh Giai Ngọc cười lạnh:

“Nhị muội đã quên ngày ấy chúng ta nghe được bên hồ sao? Lạc Sanh vốn là bản tính khó dời, cứ chờ mà xem, chẳng chừng ngày nào đó lại ra tay với Tô nhị công tử.”

Ánh mắt Thịnh Giai Lan thoáng tối lại, đôi tay giấu trong tay áo rộng siết chặt:

“Đại tỷ đừng nói nữa, nếu để lọt đến tai tổ mẫu, e sẽ chọc bà không vui. Chúng ta mau về phòng thôi.”

Thịnh Giai Ngọc mặt mày u ám, gật đầu.

Hai tỷ muội khi ngang qua bên hồ, theo bản năng liếc mắt nhìn sang, quả nhiên thoáng thấy một thân ảnh yểu điệu nơi bờ nước.

Thịnh Giai Ngọc khẽ nhếch môi, cười lạnh:

“Ra vẻ lâm thủy chiếu hoa gì chứ, trong bụng không biết đang ôm bao nhiêu ý nghĩ xấu xa.”

“Đại tỷ, đi thôi.” Thịnh Giai Lan kéo tay Thịnh Giai Ngọc, rời đi trước, song lúc quay lưng vẫn lặng lẽ ngoái nhìn.