Hai nha hoàn kia vừa thấy Lạc Sanh liền vội vàng hành lễ, so với vẻ sợ hãi hôm qua, hôm nay lại nhiều thêm mấy phần hưng phấn.
Tiền bạc mở đường, phần lớn thời gian quả thật có thể thông suốt mọi việc.
“Nói đi.” Lạc Sanh đi thẳng vào vấn đề.
Một nha hoàn vội đáp:
“Hồi bẩm biểu cô nương, nô tỳ đã dò hỏi, Tiền cô nương vốn là ái nữ của Tiền cử nhân. Năm trước, Tiền cử nhân đã định hôn sự cho nàng với một môn sinh của mình. Nào ngờ Tiền cô nương lại đem lòng ái mộ Tô nhị công tử, sống chết không chịu gả. Đến khi hôn kỳ gần kề, chẳng thể trái mệnh song thân, nàng liền treo cổ tự vẫn.”
Một nha hoàn khác sợ công lao bị đoạt mất, vội chen lời:
“Nô tỳ lại nhờ huynh trưởng dò la, ngoài những điều Khinh Hồng nói ra vốn ai nấy đều biết, huynh trưởng nô tỳ còn nghe thêm được một chuyện khác.”
Lạc Sanh đưa mắt nhìn nha hoàn kia, thần sắc vẫn nhàn nhạt.
Nha hoàn nọ không dám giấu giếm, vội nói:
“Huynh trưởng nô tỳ nghe từ miệng xa phu nhà họ Tiền, rằng vị Tiền cô nương kia từng ngẫu nhiên gặp Tô nhị công tử trên đường, si tình quá mức, một mạch đuổi theo chàng tới tận ngoài cửa Tô phủ mới chịu rời đi.”
Nói đến đây, nha hoàn khẽ che miệng cười:
“Tuy ở Kim Sa có không ít tiểu thư khuê các thầm mến Tô nhị công tử, song trắng trợn táo bạo đuổi theo người chạy như vị Tiền cô nương này, quả thực hiếm thấy.”
Một bên, nha hoàn kia vội kéo mạnh tay nàng: “Hàm Thúy!”
Hàm Thúy lúc này mới giật mình tỉnh ngộ. Trước mắt nàng, vị biểu cô nương này làm ra chuyện còn khiến người ta nghẹn họng trân trối hơn cả Tiền cô nương.
Nha hoàn sắc mặt tái nhợt, nơm nớp lo sợ ngẩng nhìn Lạc Sanh.
Lạc Sanh vẫn giữ thần sắc bình thản, dặn Hồng Đậu:
“Đem hai lượng bạc cho Hàm Thúy.”
Hồng Đậu tất nhiên tuân lệnh mà làm.
Được thưởng bạc, sắc mặt Hàm Thúy lúc này mới dịu lại đôi phần.
Khinh Hồng dõi mắt nhìn chằm chằm bạc trong tay Hàm Thúy, trong lòng hâm mộ không thôi.
Hai lượng bạc ấy, cũng đủ nàng tiêu xài mấy tháng.
“Lại lấy thêm một lượng cho Khinh Hồng.” Lạc Sanh phân phó xong, liền ý bảo hai nha hoàn lui ra.
Hai nha hoàn được thưởng bạc, hớn hở bước ra ngoài, ngồi ở hành lang nhìn nhau, ai nấy đều có chút không tin vào mắt mình.
Hàm Thúy nhéo nhéo bạc trong tay, khó tin thốt lên:
“Đơn giản như vậy mà được tới bốn lượng bạc?”
Hôm qua hai lượng, hôm nay lại hai lượng, cộng lại còn nhiều hơn nửa năm tiền tiêu vặt của nàng, mà đây còn chẳng phải tiền riêng do cha mẹ phát cho.
Khinh Hồng chống cằm, liếc nhìn cửa phòng, lẩm bẩm:
“Sao ta lại thấy biểu cô nương không giống hư hỏng như vậy?”
Hàm Thúy bĩu môi:
“Đưa tiền thì là tốt rồi.”
Khinh Hồng cẩn thận cất bạc, đảo mắt nói:
“Chủ tử ban thưởng đã là tốt, chẳng lẽ đánh chửi hạ nhân mới là hay sao? Huống chi đâu phải việc gì to tát.”
Đến cùng vì sao lại có cảm giác ấy, nàng cũng chẳng rõ.
Trong phòng, Hồng Đậu chẳng hề tiếc nuối vì đã đem bạc ra ngoài, trái lại còn cảm khái:
“Cô nương nay so với trước kia quả thật biết tính toán hơn rồi.”
Lạc Sanh khẽ nhíu mày.
Tùy tiện thưởng nha hoàn bảy tám lượng bạc mà cũng gọi là tính toán tỉ mỉ?
Hồng Đậu vội vàng giải thích:
“Cô nương có phải đã quên, chúng ta không có nhiều thứ, duy chỉ tiền bạc là dư dả. Ngày ấy Đại đô đốc đưa cô nương đi, còn ban cho không ít ngân phiếu đâu. Chỉ tiếc là ngày thường những tiểu đồng bọn từng cùng cô nương dạo phố, nay trừ ta ra chẳng ai được đi theo nữa.”
Nghĩ đến Khấu Nhi đại nha hoàn lúc rời đi đã khóc đến suýt mù mắt, Hồng Đậu lại cảm thấy may mắn cho bản thân.