Chương 25

Lạc Sanh vốn có dung mạo rực rỡ, nụ cười đáng lẽ phải ấm áp như nắng xuân. Thế nhưng lần này, nàng chỉ khẽ cong khóe môi, còn trong mắt lại sâu thẳm như làn nước lạnh khiến toàn thân phảng phất vẻ lạnh lẽo, cảnh giác.

Hồng Đậu thấy vậy, trong lòng xót xa.

Nghĩ đến trước kia cô nương hoạt bát, tự do, thích gì làm nấy, nói cười vô tư. Thế mà chỉ sau một lần bước qua cửa quỷ môn quan, như thể uống phải một bát canh Mạnh Bà, mọi cảm xúc đều bị gột sạch.

Hồng Đậu quyết định giúp cô nương phấn chấn lại, hùng hồn nói:

"Cô nương ngày trước chẳng thèm nghĩ nhiều đâu, cứ cảm thấy nhị biểu cô nương không vừa mắt thì... lột sạch, đánh cho một trận, rồi ném ra giữa đường là xong!"

Lạc Sanh nghe vậy, mắt hơi lóe sáng, nhẹ nhàng hỏi lại:

"Ta trước kia thật sự sống như vậy à?"

Hồng Đậu lảng tránh:

"Cũng... gần gần như vậy thôi..."

Lạc Sanh khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu xa:

"Vậy ngươi kể cụ thể xem nào."

Hồng Đậu khẽ cắn môi, vẻ mặt do dự, cuối cùng vẫn mở miệng:

“Nô tỳ chỉ là sợ nhắc lại chuyện cũ sẽ khiến cô nương buồn lòng, nhưng chuyện lần đó là lúc trong phủ có một tiểu thư nhỏ dám liếc mắt đưa tình với Tư công tử ấy mà...”

Lạc Sanh nhíu mày, lập tức ngắt lời:

“Tư công tử? Đó là ai?”

Hồng Đậu như bị sét đánh, đưa tay ôm trán, lộ ra vẻ đau lòng khôn xiết:

“Cô nương thế mà quên cả Tư công tử rồi sao? Người ta là... là công tử mà cô nương giành được trên phố đó!”

Nghe vậy, dù bình tĩnh đến đâu thì gương mặt Lạc Sanh cũng méo xệch vì sốc.

Trai lơ?

Ngẫm lại quá khứ của "Lạc cô nương", chính nàng cũng không dám tin mình lại từng hành xử bạo liệt như vậy. Thật sự là nàng từng là một tiểu quận chúa "vô pháp vô thiên"?

Lạc Sanh lập tức xua tay, không muốn nhắc nữa:

“Thôi được rồi, chuyện đó không cần nói lại nữa. Ngươi đi xem hai tiểu nha hoàn kia có nghe ngóng được tin tức gì chưa?”

Hồng Đậu nhanh chóng bê tới một đĩa mứt quả, đặt trước mặt nàng, vui vẻ nói:

“Cô nương ăn chút mứt cho khuây khỏa đi, nô tỳ lập tức đi xem!”

Trong phòng lại chỉ còn mình Lạc Sanh.

Nàng ngẩn người nhìn đĩa mứt, tiện tay nhặt một viên quả mơ bỏ vào miệng.

Chua chua ngọt ngọt, nhưng không hợp khẩu vị nàng.

Ánh mắt nàng rơi lên đầu ngón tay, bất giác thẫn thờ, ký ức trôi xa.

Nàng từng khéo léo cắt tỉa những quả thanh mai thành hình hoa, rồi làm mứt đem tặng mẫu thân, chỉ để đổi lấy một nụ cười hiếm hoi.

Mà giờ đây, nàng bị vây trong thân phận Lạc cô nương ở Kim Sa Thành, không rõ phụ mẫu người thân của mình hiện ra sao, sống chết thế nào.

Sau lần khéo léo gợi ý với Hồng Đậu, nàng không dám dễ dàng đề cập đến Trấn Nam Vương phủ với bất kỳ ai khác.

Hồng Đậu vốn đối với Trấn Nam Vương phủ hoàn toàn chẳng hay biết, chỉ có đêm hôm ấy nàng trông thấy quan binh tầng tầng lớp lớp vây kín vương phủ, trong lòng kỳ thực đã mơ hồ đoán được vận mệnh của người nhà mình.

Nhưng rốt cuộc vẫn là chẳng cam lòng, nàng nhất định muốn đi gặp cho bằng được!

Đầu ngón tay Lạc Sanh lạnh run, quả mơ rơi xuống đĩa.

Hồng Đậu vội vàng bước vào, theo sau là hai tiểu nha hoàn.