Chương 20

Lần trước tình cờ gặp bốn người này, họ đã sợ đến mức không dám về nhà ăn cơm, có lẽ bây giờ lại lang thang ngoài đường.

Thịnh Tam Lang bước đi loạng choạng, được các huynh đệ dìu qua chỗ nàng.

Thịnh Nhị Lang tức giận quát:

“Tam đệ, vì sao ngươi phải vì một cô nương trong lòng vốn không thuộc về mình mà đau buồn, day dứt đến vậy?”

Thịnh Tam Lang ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng đôi mắt đỏ hoe:

“Ai... ai đau buồn chứ, Nhị ca đừng nói bậy.”

“Nói bậy?” Thịnh Nhị Lang dùng quạt xếp gõ nhẹ lên vai Tam Lang, giọng đầy bất bình:

“Vậy chứ ai say đến mức đánh mất cả phong thái? Mượn rượu giải sầu thì gọi là gì?”

Thịnh Đại Lang khuyên ngăn:

“Nhị đệ, Tam đệ đang khó chịu, đừng nói nặng lời quá.”

Nhị Lang cười lạnh:

“Ta chỉ xem cho vui thôi. Cô nương họ Tiền đó vì không thể gả cho Tô Diệu mà thắt cổ tự tử, Tam đệ làm ầm lên để làm gì?”

“Thắt cổ tự tử?”

Ánh mắt Lạc Sanh khẽ lóe sáng.

Đôi mắt nàng trong như mặt hồ, bóng cây hoa phản chiếu lên mặt nước khẽ gợn sóng.

Mặt Thịnh Tam Lang đỏ bừng, không rõ vì say hay vì xấu hổ, quát lớn:

“Ai làm loạn chứ? Rượu ngon như vậy, ta uống thêm vài chén thì có sao?”

Thịnh Tứ Lang kéo tay áo Tam Lang:

“Tam ca... đừng nói nữa...”

Tam Lang vỗ đầu em út:

“Đi đi, tiểu tử, còn dám dạy đời ta?”

Ba người còn lại bỗng khựng lại, nhìn thấy Lạc Sanh đứng sau bụi cây, sắc mặt họ biến đổi đủ cung bậc.

Lạc Sanh chỉ bình thản gật đầu chào, rồi cùng Hồng Đậu đi thẳng về phía trước.

Gió thổi qua, hoa rụng tả tơi, như phản chiếu tâm trạng ngổn ngang của bốn người lúc này.

Thịnh Tam Lang lau mặt, ngơ ngác hỏi:

“Chúng ta... bị Lạc biểu muội nghe thấy rồi sao?”

Nhị Lang cười ha hả:

“Người khác nói thì chưa chắc nàng nghe, nhưng tiếng ngươi to đến vậy, muốn không nghe cũng khó.”

Tam Lang im bặt, không biết nên đáp thế nào.

Lạc Sanh trở về phòng, rửa mặt thay y phục, khoác lên mình bộ trung y trắng như tuyết rồi tựa vào sập nghỉ ngơi.

Hồng Đậu ngồi xuống chiếc ghế nhỏ gần đó, tò mò hỏi:

“Cô nương, sao ngài lại nói mình bị chứng mộng du ban đêm, lại còn mắc bệnh kín?”

Lạc Sanh nhìn ra cửa sổ, ánh trăng nhẹ rơi trên rèm cửa, bình tĩnh đáp:

“Phải khiến đối phương cảm thấy an tâm thì mới dễ dẫn xà xuất động.”

Tiểu nha hoàn lắc đầu, vẫn không hiểu.

Lạc Sanh thấy vậy bèn mỉm cười:

“Ngươi không cần hiểu tường tận, cứ làm đúng những gì ta phân phó là được.”

Nàng rất thích tiểu nha hoàn này, không quá lanh lợi, nhưng trung thành và biết nghe lời.

Nhờ ký ức của Lạc cô nương, nàng hiểu rõ bản thân mới đến Thịnh phủ chưa lâu, nếu sơ sảy để lộ sơ hở trước mặt người khác thì rất nguy.

Nếu những nha hoàn hầu hạ bên cạnh quá thông minh, nàng sẽ càng khó che giấu.

Gϊếŧ người diệt khẩu là điều nàng không muốn làm.

“Đi, gọi hai tiểu nha hoàn kia đến đây.”