Chương 1

Lạc Sanh lặng lẽ ngẩn người, ánh mắt chăm chú dừng trên tán hoa bạc tinh xảo khắc trên chiếc hương cầu treo dưới màn lụa xanh. Đôi mắt ấy vốn là của Thần phi - người từng khiến triều đình chao đảo, giờ đây lại trống rỗng, như mất đi linh hồn.

Trong không gian tĩnh lặng, tiếng nức nở nghẹn ngào của tiểu nha hoàn bên tai càng trở nên vang vọng:

“Cô nương, chẳng phải chỉ là một Tô công tử thôi sao? Nếu ngài vừa lòng thì cứ đoạt lấy, sao phải vì hắn mà tìm đến cái chết? Thật không đáng... hu... hu...”

Lạc Sanh khẽ liếc nhìn tiểu nha hoàn đang ghé sát giường khóc nức nở.

Nha hoàn này tên Hồng Đậu, nổi tiếng vừa giỏi khóc vừa giỏi... nói. Ba ngày qua, tiếng nức nở của nàng như tiếng ma âm không ngừng vang lên, nhờ đó Lạc Sanh phần nào hiểu được hoàn cảnh hiện tại của mình.

Nàng là tiểu thư Lạc phủ, con gái của Đại Đô đốc quyền cao chức trọng. Vì một vài sự cố mà bị cha đưa về quê sống nhờ nhà ngoại. Ở đây, nàng để mắt đến một nam tử nhưng bị từ chối, nên đã tìm đến cái chết.

Đây không phải kẻ ngốc thì là gì?

Giọng Lạc Sanh khàn đặc, cổ họng nóng rát như bị lửa thiêu:

“Đừng khóc nữa.”

Tiếng khóc bỗng ngừng. Hồng Đậu ngẩng lên, ánh mắt rạng rỡ:

“Cô nương, cuối cùng ngài cũng chịu nói rồi!”

Chưa kịp nói thêm, rèm trúc bỗng bị vén mạnh, một thiếu nữ xông vào, vẻ mặt tức giận hầm hập. Bên ngoài, tiếng nha hoàn hoảng hốt vang lên:

“Đại cô nương, biểu cô nương vẫn đang nghỉ ngơi!”

Thiếu nữ kia không chút khách sáo, bước đến trước giường, giơ tay chỉ vào Lạc Sanh, giận dữ mắng:

“Lạc Sanh! Ngươi còn biết xấu hổ không? Vì muốn lấy lòng Tô nhị công tử mà khóc lóc ầm ĩ, đến mức tự vẫn. Giờ tổ mẫu đã sai mẫu thân ta sang Tô gia bàn chuyện hôn sự, ngươi định cướp trước một bước sao?”

Lạc Sanh quay đầu nhìn, chỉ thấy khuôn mặt nàng ta đỏ bừng vì tức giận, tuổi khoảng mười bốn mười lăm, cả người tràn đầy sức sống như ánh bình minh.

Hồng Đậu cũng tức giận, bật dậy đối mặt thiếu nữ kia, đôi mắt trừng lớn:

“Láo xược! Ngươi dám ăn nói với cô nương nhà ta như vậy sao!”

Thiếu nữ kia hừ lạnh, ánh mắt đầy khinh miệt:

“Lạc Sanh, người khác có thể sợ ngươi, nhưng ta thì không. Nếu có bản lĩnh, cứ ra lệnh bắt sạch cả nhà Thịnh gia đi!”

Nha hoàn theo hầu Thịnh gia đứng bên cạnh, mặt tái nhợt, vội vã khuyên can:

“Đại cô nương, xin ngài mau quay về. Biểu cô nương vẫn còn bệnh, không thể bị kích động đâu.”

Ai cũng biết, nếu chọc giận vị biểu cô nương này, nàng thật sự có thể sai Cẩm Lân Vệ bắt gọn Thịnh gia.

Ngay lúc đó, ngoài cửa vang lên giọng thiếu niên trong trẻo:

“Đại biểu tỷ, sao tỷ lại ở trong phòng của tỷ tỷ ta?”