Chương 9

Lư phu nhân ngồi quỳ trên bồ đoàn, cuối cùng cũng kiên nhẫn đợi được Tiền phu nhân đến. Bà liền đứng dậy: "Tiền phu nhân."

Tiền phu nhân: "Ô, Lư phu nhân, hôm nay ngọn gió nào đưa ngài đến đây vậy?"

Lư phu nhân cười cười, không đáp lời.

Tiền phu nhân còn muốn châm chọc vài câu, nhưng ánh mắt bà ấy không khỏi dừng lại trên người thiếu nữ xa lạ bên cạnh Lư phu nhân. Thiếu nữ này mặc một bộ y phục màu xanh thẫm với tay áo buông rộng, bên ngoài khoác một dải lụa xích kim, vạt áo rũ xuống tung bay phiêu dật. Mỹ nhân như tranh, tinh xảo không chút tỳ vết.

Tiền phu nhân không khỏi nhìn nàng một cái, rồi lại nhìn thêm một cái nữa.

Lư phu nhân nói: "Vị này là thứ nữ của ta, tên là Yểu Yểu."

Yểu Yểu đứng dậy, thướt tha hành lễ với bà ấy.

Cùng một động tác, Tiền phu nhân đã từng nhìn thấy những người khác làm rồi, nhưng lại không được đẹp bằng nàng. Thậm chí nàng như thể đang phát sáng trước mắt bà ấy vậy, khiến bà ấy ngẩn người mất một hồi lâu.

Mà vị này chính là muội muội của Tạ Xu - Tạ Yểu Yểu.

Bà ấy đã từng gặp Tạ Xu rồi, đó cũng là một mỹ nhân hiếm có, nhưng không ngờ rằng dung mạo của Tạ Yểu Yểu lại còn hơn thế nữa.

Bà ấy vội vàng hoàn hồn, nói: "Ở thành Lạc Dương này, ta vẫn thường nghe nhắc đến tài danh của Tạ Xu, thế mà hôm nay ta mới biết ra là nàng còn có một muội muội nữa đấy?"

Lư phu nhân cười nói: "Yểu Yểu nhà ta không giỏi giao tiếp, không hay lui tới những nơi đông người."

Tạ Xu vẫn luôn hoạt bát, mà Yểu Yểu thì lại không thích gặp người lạ, thế nên mới khiến người Lạc Dương nhắc đến Tạ gia thì cũng chỉ nghĩ đến mỗi Tạ Xu thôi.

Trong lòng Tiền phu nhân cũng hiểu - hiện nay Tạ Xu đã gả đi rồi, vậy thì mục đích mà hôm nay Lư phu nhân dẫn theo Tạ Yểu Yểu đến đây cũng chỉ là vì hôn sự kia thôi.

Quả nhiên, Lư phu nhân lại nói: "Mấy tháng trước nhà ta xem tướng thấy có điềm lạ, nói Xu Nhi mệnh cách không gánh nổi, phải gả đi thật nhanh mới có thể hóa giải nguy hiểm."

"Lúc đó lang quân Lý gia lại không ở trong kinh, không còn cách nào, nhà ta đành phải đau lòng mà vội vàng gả con gái đi."

Trước đó Tạ gia đã dùng cách nói này để lừa gạt Lý gia, nhưng nguyên nhân bên trong thì cả hai nhà đều hiểu rõ.

Suốt hai tháng qua, Tiền phu nhân quả thật là vô cùng uất ức. Lúc này, lại nghe Lư phu nhân nói như vậy, bà ấy không khỏi cười lạnh một tiếng.

Trên mặt Lư phu nhân hơi xấu hổ, nhưng bà vẫn nói hết ra những lời đã chuẩn bị sẵn: "Hôn nhân gả cưới là để kết mối duyên đẹp giữa hai họ. Tuy rằng Tạ Xu không có cái phúc phận này, nhưng nhà ta còn có một nữ nhi nữa là Yểu Yểu, cũng nguyện nối lại tiền duyên."

Chủ mẫu Tạ gia thế mà lại hòa nhã với mình như vậy, Tiền phu nhân cảm thấy rất hưởng thụ. Chỉ là trong lòng bà ấy vẫn còn chưa thể tiêu tan hết khúc mắc trước kia được, nhưng lại không thể bắt lỗi những lời mà Lư phu vừa nói, bà ấy liền nhìn về phía Tạ Yểu Yểu.

Tiền phu nhân không thích Tạ Xu, nàng ấy quá kiêu ngạo, khó mà kiểm soát được. Nhưng Tạ Yểu Yểu này quả thật là không giống tỷ tỷ của nàng chút nào. Nàng cúi đầu, cần cổ như ngọc như ngà - uốn gối ngồi quỳ nơi đó, hai tay đặt chồng lên nhau ở trước người, trông vừa xinh đẹp lại ngoan ngoãn.

Một nữ tử như vậy, nhất định không trị được con trai mình đâu.