Một người có "thân phận" như bà ấy mà lại được chủ mẫu của nhà quyền quý đến thăm hỏi.
Hai mươi mấy năm trước, Lý gia còn sống trong cảnh đói khát, Tiền phu nhân vốn là con gái nhà hàng xóm của Lý gia. Lý Vọng, lúc đó còn tên là Lý Vượng, đã mang hai lạng thịt, hai thước lụa đỏ đến cầu hôn bà ấy.
Năm đó, Đại Kỳ đang trong thời kỳ nội tranh giành ngôi vị, nội loạn, chính quyền mới và cũ thay đổi xoành xoạch. Triều đình ban hành quá nhiều sắc lệnh, thuế khóa nhiều vô kể, cứ thế mà mức tầng tầng áp xuống, thậm chí đến cả việc cưới vợ cũng bị bóc lột nữa.
Dân thường cả đời chỉ có một thê tử, không chia ra thê thϊếp, đích thứ (con vợ cả - con vợ lẽ), tài sản thừa kế phải rõ ràng giống như sĩ tộc. Vì vậy, Lý Vọng và Tiền phu nhân vẫn chưa đăng ký thành thân với quan phủ, cứ thế mà cùng sống qua ngày thôi.
Mãi đến khi Tiền phu nhân sinh ra Lý Thiện, Lý gia bán mạng mà trở thành tân quý, bọn họ mới phát hiện – thì ra xã hội thượng lưu đối với việc phân biệt đích thứ lại nghiêm khắc đến vậy.
Mà Lý Vọng, Lý Thiện lãnh binh chinh chiến ở bên ngoài, theo quy chế của triều đình, gia quyến phải ở lại Lạc Dương, nhưng thϊếp thất thì có thể cùng đến Tịnh Châu.
Lý gia chỉ có một mình Tiền thị, triều đình không muốn để cha con Lý Vọng thoát khỏi khống chế, cho nên dưới sự ám chỉ của thị lang, Lý Vọng "bổ sung" văn thư, Tiền phu nhân chính thức thành thê tử của ông ấy, rồi ở lại Lạc Dương.
Nhưng trong mắt người ngoài, bà ấy không khác gì thϊếp thất được nâng lên thành chính thê.
Tiền phu nhân chán ghét phải nịnh bợ sĩ tộc thành Lạc Dương bởi vì bọn họ cứ luôn soi vào xuất thân của bà ấy, nhưng bà ấy cũng lại khao khát được bọn họ công nhận. Chỉ là chẳng ai trong số những sĩ tộc này coi trọng bà ấy cả.
Đặc biệt là hai tháng nay, vì tình hình chiến sự không rõ ràng, không ít kẻ đã bỏ đá xuống giếng. Lý phủ thậm chí còn xuất hiện nô bộc sợ bị liên lụy mà trốn đi, khiến bà ấy càng khó mà ngon giấc nổi.
Tuy nhiên, khiến Tiền phu nhân hận đến nghiến răng nghiến lợi nhất - cũng chỉ có Tạ gia mà thôi.
Vứt bái thϊếp xuống, Tiền phu nhân khinh bỉ: "Cách đây không lâu, Tạ gia sợ nhà ta gặp chuyện xui xẻo, mới vội vàng gả con gái đi. Hiện tại Lang quân lập đại công, bọn họ lại muốn nối lại tình xưa, thật là mặt dày mày dạn!"
Nhưng nghĩ đến lời dặn dò của chủ quân Lý Vọng - người khác có thể không gặp, nhưng người Tạ gia thì phải gặp, Tiền phu nhân dù có giận đến mấy thì cũng chỉ có thể nhịn xuống.
Bà ấy vuốt lại mái tóc, gọi tỳ nữ: "Đi, mời người Tạ gia vào."
Nói xong, bà ấy định để mấy người đó chờ một hồi, còn mình thì đi thay một bộ xiêm y, chải lại búi tóc cái đã. Lúc này, mới thong thả mà đi đến chính đường Lý phủ.
Lý phủ ở thành Lạc Dương được cải tạo từ nhà cũ của một vị quan viên nào đó. Là nơi mà năm đó, khi Lý gia vừa mới bộc lộ tài năng thì đã mua lại. Thành Lạc Dương này tấc đất tấc vàng, thế nên tòa nhà này cũng không lớn, gần như nhìn một cái là thấy hết.
Nói là "chính đường", chứ thật ra cũng chỉ là một gian nhà chính nằm ở giữa thôi. Ngoài bồ đoàn và án kỷ thì trống huơ trống hoác, còn chẳng chỉnh tề bằng nhà của một số tiểu quan nữa.
Cũng không dâng trà mời khách luôn.