Chương 7



Mà cũng không chỉ mỗi Tạ gia, hôn sự của con cái thế gia đều là đặt lợi ích làm trọng. Nay Lý gia đã trở thành tân quý đương triều, Tạ gia không mượn sức thì cũng sẽ có nhà khác mượn sức mà thôi.

Thật ra, Yểu Yểu vẫn luôn hiểu rất rõ những điều này.

Lư phu nhân ngẫm lại rõ ràng, có chút ngơ ngẩn nói: "Con không muốn gả vào nhà cao cửa rộng..."

Yểu Yểu cúi đầu cười khẽ, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh, có vài phần mờ mịt: "Hôm nay con đi gặp tỷ tỷ, quy củ thật sự quá nhiều. Lúc đó con đã nghĩ, sau này con cũng phải trải qua những ngày tháng như thế này sao?"

Lư phu nhân vô cùng thấu hiểu những lời này. Quy củ của Tạ gia cũng không ít, rất mệt mỏi. Chỉ là Lư phu nhân thương yêu con gái, Tạ Xu lại thích tính tình phóng khoáng của Yểu Yểu, thế nên Lư phu nhân cũng không ép Yểu Yểu phải tuân theo quy củ, gò bó nàng trong khuôn khổ.

Không ngờ, lại khiến cho Yểu Yểu có được sự lĩnh ngộ này.

Lư phu nhân: "Nhưng Lý gia..."

Yểu Yểu khẽ nói: "Nương, Lý gia chưa chắc đã tệ hơn những thế gia khác đâu."

Nữ nhi còn nhỏ nhưng lại có thể xem xét thấu đáo như vậy, Lư phu nhân che mặt khóc thút thít. Yểu Yểu lại thay mẫu thân lau nước mắt rồi nói: "Đây cũng không phải là chuyện gì to tát."

Tuy rằng nhìn thấu nhưng rốt cuộc nàng vẫn có chút sợ hãi, đầu ngón tay lau đi nước mắt của Lư phu nhân cũng lạnh ngắt.

Lư phu nhân nắm tay nàng ôm vào lòng để ủ ấm, nhưng bà không nói thêm câu nào nữa cả.

*

Ngày hai mươi tháng Chạp là một ngày nắng đẹp ở Lạc Dương, cờ xí của quân đội Đại Kỳ tung bay trong gió, khải hoàn hồi triều.

Mấy con ngựa đi đầu như kéo theo một mảng áo bào màu trắng, quân binh mặt mày chỉnh tề, nện bước rầm rập. Những nơi đại quân đi qua đều bốc lên một tầng bụi mù, đi đến đâu cũng được bá tánh hai bên đường chào đón cả.

Ngày hai mươi mốt, hai cha con Lý gia tiến vào Hoàng thành Lạc Dương, mang theo các vương tử người Hồ bị bắt để yết kiến thiên tử, bàn bạc chuyện người Hồ đầu hàng.

Cũng chính ngày này, Lư phu nhân dẫn theo Yểu Yểu, bước lên xe bò.

Bên ngoài rèm xe, mấy đứa nhỏ vừa cưỡi ngựa trúc, chơi ná, vừa hát vang: "Lưu tinh bạch vũ kiếm quang hàn, tố bào đương quan Hồ lỗ hàng! Hồ lỗ hàng, Hồ lỗ hàng, thiên binh vạn mã quốc uy dương!"

Yểu Yểu nghe một lát rồi buông rèm xe xuống.

Lý Thiện và quân đội Lý gia vẫn quen mặc áo bào màu trắng, danh hào hung mãnh thiện chiến, sớm đã theo chuyện người Hồ đầu hàng mà vang danh thiên hạ rồi.

*

Lý phủ.

Vừa nghe nói quân đội Lý gia quét sạch người Hồ, trong phủ ai nấy đều hớn hở, nỗi sợ hãi tích tụ mấy tháng nay vì Lý Thiện mất tích cũng đã được quét sạch. Bầu không khí trong phủ còn náo nhiệt hơn cả tết Trung Thu nữa.

Tiền phu nhân - chủ mẫu của Lý gia, lại càng thêm phấn chấn, bà ấy bảo tỳ nữ: "Đun nhiều nước nóng một chút, lát nữa lão gia và Lang quân bọn họ từ trong cung trở về mới có cái mà dùng!"

Một tỳ nữ khác đứng ở hành lang, nói: "Nương tử, bên ngoài có người đến, là..."

Tiền phu nhân: "Lão gia không phải đã phân phó là hôm nay không gặp bất cứ ai sao?"

Hiện nay, số người đến Lý phủ để xum xoe nịnh bợ ấy hả, nhiều lắm!

Tỳ nữ nhắc nhở: "Là Lư phu nhân của Tạ gia..."

Tạ gia? Tiền phu nhân vội vàng bảo tỳ nữ tiến vào. Trên tay tỳ nữ cầm một bái thϊếp mạ vàng, khi đưa đến trong tay bà ấy, nhất thời tâm tình Tiền phu nhân vô cùng phức tạp.