Yểu Yểu lại không giống tỷ tỷ của nàng, tính tình nàng ôn hòa, không tranh không giành, còn có chút được chăng hay chớ nữa.
Nếu để Yểu Yểu gả vào nhà nào coi nặng lễ nghĩa, nàng và phu quân chắc chắn có thể cầm sắt hòa minh, làm một đôi thần tiên quyến lữ.
Nhưng nhà họ Lý lại không phải là nhà đặt nặng lễ nghĩa, Yểu Yểu gả qua đó chẳng khác nào là dê vào miệng sói cả. Với tính tình của Yểu Yểu, chẳng phải là nàng sẽ bị người ta bắt nạt đến chết hay sao?
Thế nhưng, cho dù Lư phu nhân có không muốn đi nữa, thì bà ấy cũng không lay chuyển được Tạ Triệu Chi.
Bà ấy đột nhiên quyết định, nói: "Yểu Yểu à, con giả bệnh đi, trốn tránh qua một năm tới đây. Hổ dữ còn không ăn thịt con, hẳn là chủ quân cũng sẽ không ép con gả qua đó đâu."
Lúc này, Yểu Yểu đã dần dần hoàn hồn, nàng lại lắc đầu: "Không được đâu ạ."
Lư phu nhân: "Vì sao?"
Trong phòng trở nên yên tĩnh lại, chỉ có tiếng lách tách của bồn than đang cháy và tiếng gió tuyết vần vũ bên ngoài cửa sổ. Một lát sau, Yểu Yểu mới cắn môi, nhẹ giọng nói: "Trốn được nhất thời, sao trốn được cả đời."
Lư phu nhân không hiểu: "Chỉ cần không phải Lý lang quân thì đều dễ nói cả."
Lư phu nhân thậm chí còn nghĩ, nếu không được thì để nữ nhi gả về nhà mẹ đẻ Lư gia cũng được. Mặc dù trước kia bà ấy không quá hài lòng, nhưng so với Lý Thiện thì nhìn ai cũng đều đẹp hơn mấy phần.
Vừa hay, cháu trai của bà ấy cũng là một người si tình.
Yểu Yểu lại nói: "Nhà họ Lý và các thế gia khác đều giống nhau cả thôi. Nhà chúng ta lại như vậy, con... Không có lựa chọn nào khác."
Trong lòng Lư phu nhân chấn động, bà ấy chỉ biết tiểu nữ nhi của mình còn non nớt, nhưng lại quên mất rằng Yểu Yểu chỉ là không quá để tâm, chứ không phải là ngây thơ không hiểu chuyện.
Nhà họ Tạ vốn có gốc gác ở quận Trần, sau này mới dần phất lên rồi đi được đến như ngày hôm nay. Tổ phụ (ông nội) của Yểu Yểu làm quan đến chức Thượng thư, được phong Thái phó, hưởng tam công tôn sư. Nhưng người chết thì đèn tắt, sau khi tổ phụ qua đời, lứa con cháu sau này của nhà họ Tạ cũng chẳng được mấy người xuất chúng cả, cũng chỉ có Tạ Triệu Chi là còn tàm tạm.
Ban đầu, Tạ Triệu Chi vốn làm quan thất phẩm Trung thư xá nhân, là cận thần của thiên tử, phụ trách phác thảo chiếu thư, rất được thiên tử tin tưởng.
Đáng tiếc là vào năm năm trước, khi vó ngựa quân Hồ xuôi nam, Tạ Ngũ gia - Tạ Phỉ lãnh binh ra trận nhưng lại liên tiếp chiến bại, phải rút lui. Cũng trong cùng tràng chiến dịch đó, cha con hàn môn nhà họ Lý đã trỗi dậy, khiến cho nhà họ Tạ mất hết thể diện.
Bị liên lụy bởi chiến bại của Tạ Phỉ, Tạ Triệu Chi chủ động từ quan. Từ đó đến nay đã hơn hai năm, hành động này của ông tuy được triều dã tán thưởng, nhưng quyền lực đã mất thì không thể nào nhặt lại được.
Hiện nay, nhà họ Tạ còn có chút vốn liếng để chống đỡ, may mắn mà duy trì được thể diện. Nhưng qua mấy năm nữa thì nhà bọn họ làm sao so được với hai nhà Vương, Thôi đang nắm giữ thực quyền đây? Chỉ sợ là sẽ trượt xuống thành thế gia hạng bét ấy chứ!
Tạ gia muốn giữ vững gốc rễ phồn thịnh của gia tộc thì phải dùng liên hôn làm then chốt - Tạ Xu được gả cho nhà họ Tiết chính là một ví dụ.