Trong phòng bày Thái Cực Bát Quái, Cao đạo trưởng mặc đạo bào màu xám, khoanh chân ngồi trên sập. Ông ta thoạt trông đã hơn năm mươi tuổi, tóc bạc nhưng chưa nhiều bằng Lý Vọng, râu dài bay bổng, khá có phong thái tiên gia.
Yểu Yểu theo Tiền phu nhân mà ngồi xuống trên bồ đoàn. Lâm thị tỏ vẻ nhiệt tình mà nói với Cao đạo trưởng: "Đạo trưởng, hai vị này là chủ mẫu vừa đến của phủ Thứ sử."
Sau đó bà ta dâng lên tờ giấy viết ngày tháng năm sinh.
Cao đạo trưởng bấm ngón tay tính toán, Tiền phu nhân thấy thái độ ông ta cao ngạo, quả thực không giống người phàm tục, trong lòng đã tin năm phần rồi.
Một lát sau, Cao đạo trưởng nhìn chằm chằm vào Yểu Yểu: “Vị cư sĩ này, vốn không nên gả vào Lý gia."
Tiền phu nhân kinh ngạc: "Làm sao mà nhìn ra được?"
Cao đạo trưởng: "Vầng trán nàng viên mãn, sao Tử Vi tinh vượng, lại có hai cung phu thê, là trùng hôn, một mạnh một yếu, thế nên là có một đoạn nhân duyên đã bị quấy nhiễu."
Tiền phu nhân kêu lên: "Quả thật có chút chuẩn, vậy còn ta thì sao?"
Thấy Cao đạo trưởng muốn xem mệnh cho bà mẫu, Lâm thị và Phương Xảo Nương không chủ động tránh né nhưng Yểu Yểu lại không thích nghe chuyện riêng tư của người khác, nàng chủ động đứng dậy, rời khỏi sương phòng.
Trịnh ma ma đến bên cạnh Yểu Yểu, hỏi nàng: "Có phải là Cao đạo trưởng này cũng có chút bản lĩnh không?"
Yểu Yểu lắc đầu: "Nếu chịu khó đến Lạc Dương tìm hiểu thì sẽ biết người đã đính hôn với Lý gia là tỷ tỷ của ta."
Từ đó suy ra mệnh lý của nàng, cũng không phải là chuyện khó.
Nhìn Lý Thiện được lòng người ở Tịnh Châu như vậy, những đạo sĩ tăng nhân này lại kiếm sống ở địa bàn của y, chắc chắn sẽ lặng lẽ thu thập tin tức về y thôi. Không mong vừa lòng đẹp ý, chỉ mong không công không tội.
Cho nên, nàng không cho rằng Cao đạo trưởng kia thực sự có bản lĩnh gì, ngược lại, bọn họ công khai nhìn trộm Lý Thiện như vậy, theo tính tình yêu ghét rõ ràng của y...
Y không thể nào thích nổi mấy đạo quan chùa chiền này đâu.
Theo trực giác của Yểu Yểu, đây có lẽ là lần cuối cùng nàng đến đạo quan cũng nên.
Mặc dù nàng tôn kính nhưng lại không muốn tiếp xúc nhiều với những cái liên quan đến quỷ thần như thế này. Bỏ những thứ khác qua một bên, thì cảnh trí nới đây được trau chuốt khá tỉ mỉ, vẫn đáng để tham quan du ngoạn.
Nàng tập trung tinh thần thưởng thức khung cảnh. Rảo bước trên một con đường nhỏ trong rừng trúc, trước mắt là màu xanh biếc, đầu mũi là hương thơm của lá trúc, gió thổi khiến lá trúc phát ra tiếng xào xạc. Trong nháy mắt, dường như nàng đã trở về Lạc Dương, cùng tỷ muội đi đạp thanh.
Trịnh ma ma cũng nói: "Nơi này giống hệt sơn tự mà cô nương đã từng đi chơi với đại cô nương."
Yểu Yểu khẽ cười một tiếng: "Ma ma vẫn còn nhớ à."
Từ khi nàng rời Lạc Dương đến nay, cũng chỉ mới nửa tháng, nhưng lại như cách biệt cả mấy đời.
Đột nhiên, trong chỗ tối truyền đến một trận xào xạc, giống như có người cố ý bước nhẹ nhưng lại không cẩn thận mà giẫm phải lá trúc trên mặt đất, khiến âm thanh vang lên đột ngột.
Trịnh ma ma cũng cảnh giác hẳn lên, đứng ra chắn trước mặt Yểu Yểu, vừa nhìn về phía đó…
Trong rừng trúc có một đạo bà mặc đạo bào bước ra, tướng mạo có chút thô kệch, hành lễ nói: "Hai vị cư sĩ, qua khỏi rừng trúc là nữ đạo cung của Thiên Dương quan, có thể cầu tử tôn cầu nhân duyên. Hai vị có muốn theo tiểu đạo đi xem không ạ?"
Chưa nói người này xuất hiện một cách quá kỳ lạ, Yểu Yểu vốn cũng không định đi đạo cung mà bà ta mời. Ở nơi không quen thuộc, tốt nhất không nên đột nhiên thay đổi hành trình.