Yểu Yểu: "Sau này nếu phu quân muốn đi xa, có thể nói với ta một tiếng trước được không? Mẫu thân biết chàng không nói với ta thì rất kinh ngạc. Ta nghĩ là chúng ta không nên để mẫu thân phải lo lắng về những chuyện nhỏ nhặt này."
Sinh ra trong thế gia, Yểu Yểu hiểu hơn ai hết, cho dù giữa bọn họ có như nước sông không phạm nước giếng, thì trong mắt người khác, bọn họ đã thành phu thê rồi. Nếu có gì bất hòa, nam nhân cho dù có mắc ngàn vạn sai lầm thì cũng đều là nữ nhân phải gánh chịu những lời đồn thất thiệt mà thôi.
Muốn phòng ngừa trước khi xảy ra vấn đề thì còn cần Lý Thiện phải phối hợp với nàng nữa. Sau lưng đối xử lạnh nhạt với nàng thế nào cũng được, nhưng trước mặt người khác thì y không thể quá đáng được.
Lý Thiện trầm mặc một lát, trước nay y luôn làm theo ý mình, không hề thông báo lịch trình của mình với những người không liên quan.
Chỉ là, y không có ý định đưa Tiền phu nhân về lại Lạc Dương, tức là cũng sẽ không đưa Yểu Yểu trở lại đó, nàng chỉ có thể ở lại Tịnh Châu cùng Tiền phu nhân. Sau này nói với nàng thì cũng giống như nói với Tiền phu nhân thôi.
Nghĩ vậy, Lý Thiện ngắn gọn đáp: "Được."
Yểu Yểu cong môi cười một tiếng, lại thấy Lý Thiện không có ý định rời đi, trong lòng nàng có hơi tiếc nuối. Tối nay nàng vẫn không được ngủ trên giường rồi.
Nhưng đợi đến lúc Lý Thiện đi quận Nhạn Môn, chỉ còn Tiền phu nhân ở đây thôi. Bà mẫu tâm tư đơn giản, nàng hẳn là có thể thoải mái hơn bây giờ nhiều.
Ngày hôm sau, lúc Lý Thiện thức dậy thì Yểu Yểu cũng đã dậy rồi. Phu quân đi xa, nếu là phu thê bình thường thì chủ mẫu phải chuẩn bị hành trang cho chủ quân.
Rất nhanh, nàng biết mình dậy sớm vô ích rồi. Đừng nói là đồ dùng đi đường, Lý Thiện thậm chí còn tự mình giũ áo, nhanh chóng mặc áo ngoài, tự mang thắt lưng và giày, hoàn toàn không cần người khác giúp đỡ.
Mặc quần áo xong, y liền sải bước ra khỏi phòng.
Trịnh ma ma thấy y không nói năng gì với Yểu Yểu, quyết tâm lạnh nhạt với nàng đến cùng, thì không khỏi lại thở dài một tiếng.
Lý Thiện vừa đi, Yểu Yểu liền đến gặp Tiền phu nhân vào khung giờ gần giống như ngày hôm qua.
*
Lại nói về trước đó, khi Lý Thiện đến từ biệt Tiền phu nhân, Tiền phu nhân còn có ý mà nói với y một câu: "Nương tử của con đâu, sao không đi cùng con."
Vẻ mặt Lý Thiện chẳng chút thay đổi, đáp: "Mẫu thân không phải là không thích nàng sao?"
Tiền phu nhân ho một tiếng, rõ ràng là Lý Thiện không thích người ta, giờ lại đẩy nguyên nhân lên người bà ấy là sao.
Lý Thiện lại nói: "Lần này đi đạo quan rồi, lần sau mẫu thân cũng đừng đi nữa."
Tiền phu nhân: "Vì sao?"
Lý Thiện: "Cầu phúc mà có tác dụng thì trên chiến trường sẽ không chết nhiều người đến vậy."
Tiền phu nhân: "..."
Cái mà Lý Thiện thực sự để ý đến, là bệnh chung của cả Đại Kì.
Mấy chục năm nay, Đại Kì gặp thiên tai nhân họa, hạn hán, lũ lụt, binh hoang, người hồ ở phương bắc như hổ rình mồi, dân chúng lầm than. Cũng vì vậy mà sinh ra vô số chùa chiền đạo quan, thậm chí đến Tết Nguyên Tiêu, hương khói của chùa chiền thịnh vượng đến nổi có thể liên tục làm pháp sự tận chín ngày liền.
Ở phía bắc, số lượng đạo quan và chùa chiền cũng tương đương nhau. Đại Kì khoan dung với đạo sĩ và tăng nhân, không chỉ miễn trừ nghĩa vụ binh dịch, mà còn có thể giảm miễn thuế má. Rất nhiều con cháu thế gia vì trốn nghĩa vụ binh dịch, đều xuất gia làm người ngoài cuộc.
Nếu nhi tử đã nói như vậy, Tiền phu nhân cũng liền đáp ứng: "Được rồi, ta cũng lười phải bận tâm, chỉ là muốn ra ngoài đi dạo một chút thôi. Con chú ý an toàn, sớm ngày trở về."
*