Chạng vạng, phía chân trời vẫn còn sót lại một vệt mây mỏng. Chiều hôm buông xuống, đám quạ đen đậu trên mái hiên, rất nhanh bị tiếng vó ngựa làm kinh động mà vỗ cánh bay tứ tán.
Lý Thiện xuống ngựa, sải từng bước lớn. Trên người y mang theo một luồng gió lạnh, đi thẳng vào trong quân trướng.
Đỗ Minh cũng từ bên ngoài theo vào, chắp tay nói: "Tướng quân, giờ Thân hôm nay đã có năm nghìn binh mã thuận lợi trở về từ Lạc Dương, hiện đang tạm trú ở Lữ Lương Sơn. Tân Thực đã đến tiếp quản rồi."
Lữ Lương Sơn là lá chắn ở phía tây Tịnh Châu, bộ khúc hoạt động nhiều, có thể trà trộn vào trong năm nghìn người kia để vào ẩn náu trong thành. Trong thời gian ngắn, sẽ không bị Lý Vọng phát hiện.
Lý Thiện cởi bao tay, nghe vậy thì động tác của y hơi khựng lại, đột nhiên cười nói: "Tốt!" Rồi lại hỏi: "Phạm tiên sinh đã về Tịnh Châu chưa?"
Đỗ Minh: "Vẫn chưa."
Lý Thiện nhíu mày. Trải sau mấy năm vất vả, quân Tịnh Châu đã có gần chín vạn người, nhưng lại báo lên triều đình là bảy vạn. Lần này đại thắng quân Hồ, y cùng phụ thân mang theo ba vạn tinh nhuệ và hổ phù mà ở lại Lạc Dương.
Đây là sự thỏa hiệp của phụ thân với Lạc Dương, muốn tỏ ý thần phục. Nhưng đây lại không phải là ý của y. Ba vạn tinh nhuệ này, từ ngày y rời Lạc Dương, đã cùng lúc chia nhỏ ra, tránh tai mắt của triều đình mà lén lút trở về Tịnh Châu.
Về phần hổ phù mà triều đình nắm giữ, Lý Thiện cũng không để nó vào mắt.
Đây đều là Lý gia quân mà y mang ra, y chính là hổ phù.
Điều mà Lý Thiện quan tâm lúc này là Phạm tiên sinh – Phạm Chiêm Tiên, tự Minh Đạo. Ông ấy có tài ăn nói cực kỳ tốt, lại giỏi nhìn thấu lòng người, còn đa mưu túc trí nữa. Truy ngược về mấy trăm năm trước, sư môn của ông ấy cũng đều là những nhà chiến lược đại tài cả.
Năm năm trước, ông ất đầu quân làm mưu sĩ dưới trướng Lý Thiện, cũng thuộc số ít con cháu thế gia trong quân Tịnh Châu hiện nay. Với sự bài xích, căm ghét thế gia của Lý Thiện, ông ấy có thể lọt vào mắt xanh của Lý Thiện thì cũng có thể thấy được là ông ấy giỏi đến thế nào rồi.
Hai năm trước, Phạm Chiêm Tiên lấy thân phận hậu nhân thế gia để vào Lạc Dương làm quan, nhưng thực chất lại là một trong những tai mắt mà Lý Thiện cài vào Lạc Dương. Năm ngoái, cũng chính là ông ấy ở trong triều đình vận đồng, trù tính, mới không để chuyện "mất tích" của Lý Thiện ảnh hưởng đến Tiền phu nhân.
Đỗ Minh lại nói: "Phạm tiên sinh nói, ông ấy được Vương bộc xạ coi trọng, sẽ ở trong triều đến khi đợt quân Tịnh Châu cuối cùng trở về, rồi ông ấy sẽ tìm cơ hội để thoát thân sau."
Lý Thiện: "Thật sự là bị Lạc Dương nuôi cho to gan rồi, bảo ông ta mau chóng trở về đi!"
Nghe thì có vẻ đang khiển trách Phạm Chiêm Tiên, thực tế ánh mắt Lý Thiện sáng ngời, lời nói còn mang theo ý cười.
Đỗ Minh cũng hiếm khi mà cười nói: "Vâng, sẽ cho người đi thúc giục ngay."
Hiện tại, nếu Lý Thiện đã dùng kế đưa mẫu thân ra khỏi Lạc Dương, thì không có lý nào lại đưa mẫu thân trở lại đó cả, dĩ nhiên là y chẳng còn phải kiêng dè gì nữa hết.
Y nghiêng đầu, nhìn về phía bàn sa bàn đặt trên bàn. Xuyên qua những ngọn núi chập chùng, trong đáy mắt y như hiện lên núi, sông, hồ, biển, và cả chúng sinh nữa.
Thiên hạ ngày nay đã quy về Đại Kì một trăm năm, nhưng năm mươi năm đằng sau lại bị cao môn thế gia độc chiếm, vơ vét vô độ. Dân đen chỉ có thể khốn khổ giãy giụa, càng nhanh chóng đẩy vận mệnh của Đại Kì đến hồi kết, loạn lạc.
*