Yểu Yểu mở to đôi mắt, trong đồng tử xẹt qua một tia kinh ngạc.
Sau đại hôn thì sẽ có ba ngày nghỉ tắm gội, Lý Thiện nhanh như vậy mà đã lên phía bắc, quả thực không để chuyện kết hôn này trong lòng. Nàng có chút bất ngờ, nhưng rồi cũng không quá bất ngờ.
Điều thực sự khiến nàng kinh ngạc là Tiền phu nhân lại chủ động nói chuyện này với nàng, thậm chí còn đề nghị nàng cùng Lý Thiện lên phía bắc nữa chứ. Quả nhiên như Lư phu nhân đã nói, bà mẫu của nàng trông thì có vẻ khó sống chung, nhưng cũng không phải là khó sống chung nhất.
Tiền phu nhân lại hiểu lầm về vẻ mặt kinh ngạc này của Yểu Yểu. Bà ấy đột nhiên phát hiện, nữ nhi thế gia thì sao, Lý Thiện không thích nàng thì ngay cả một chút dấu vết cũng không hề nhắc đến.
Bà ấy ở Lạc Dương năm năm, cho dù gặp phải đủ loại chuyện không như ý, nhưng Lý Vọng lại chưa từng phụ lòng bà ấy. Dù Lý Vọng ở tiền tuyến nhưng vẫn thường viết thư về Lạc Dương, gửi đồ cho bà ấy.
Có một chuyện người khác không hề hay biết, đó là vào chín năm trước, khi Giang Nam gặp hạn hán, phản loạn của ba châu nổi dậy, triều đình trưng binh hà khắc, một hộ mà có ba nam nhân thì chỉ tha cho một người ở lại, năm người thì tha cho hai người đi. Khắp nơi đều là cảnh tượng bắt lính nhập ngũ.
Lý gia cộng thêm tổ phụ là ba nam đinh, cùng thôn có người bị bắt nên đã khai ra Lý gia.
Lúc đó Tiền phu nhân bị bệnh nặng, Lý Vọng cực nhọc ngày đêm không rời mà chăm sóc bà ấy. Ông ta lên núi hái thuốc, đợi đến khi về nhà thì Lý Thiện năm đó mới mười ba tuổi và cả và Lý tổ phụ đều đã bị bắt đi cả rồi.
Vì chuyện này, cả thôn đều nói là bà ấy có phúc, gả cho người nam nhân như Lý Vọng. Nếu không phải vì ông ta đi hái thuốc thì người được giữ lại chính là Lý tổ phụ năm mươi tuổi, mà Lý Vọng nhập ngũ thì chưa chắc đã có mạng mà về đâu.
Đương nhiên chỉ vài năm sau, Lý tổ phụ bệnh chết trong doanh trại, Lý Vọng chỉ kịp đến gặp ông cụ lần cuối mà thôi. Sau đó, ông ta cầm số tiền bán mạng mà Lý Thiện dành dụm, thu xếp ổn thỏa cho Tiền phu nhân rồi cũng đi lính để kiếm công danh.
Hiện tại Lý Vọng được phong hầu, thành một thứ sử nắm quyền một phương, hậu viện vẫn trống không. Trước kia Tiền phu nhân lên phía bắc, cũng đã từng lo lắng về vấn đề cơ thϊếp, may mắn Lý Vọng không hề quên gốc.
Ngược lại là nhi tử Lý Thiện của bà ra, ngay cả chuyện công vụ như vậy mà cũng không nói tiếng nào với Yểu Yểu. Tiểu biệt thắng tân hôn là chuyện tốt, nhưng tân hôn mà đã tiểu biệt thì lại có chút tàn khốc.
Hơn nữa, vừa nãy ở đây, nhớ có Yểu Yểu mà Tiền phu nhân mới có thể ngồi thẳng sống lưng, nói chuyện vui vẻ với phụ nhân thế gia, khiến bà ấy rất hài lòng. Thế là bà ấy mới lên tiếng.
Nhưng vừa dứt lời, bà ấy đã hối hận luôn rồi. Nếu Lý Thiện không thích Yểu Yểu, với cái tính tình ngoan cố kia của y, bà ấy làm sao mà làm chủ được, vậy không phải là ép ra một đôi vợ chồng bất hòa hay sao.
May mà Yểu Yểu chỉ cúi đầu rồi khẽ nói: "Mẫu thân, trên đường hành quân có lẽ không tiện mang theo nữ quyến, con sợ phu quân bất tiện, hơn nữa con cũng muốn ở lại Thượng Đảng, ở bên mẫu thân."
Tiền phu nhân thầm yên tâm trong lòng, liền nói: "Được được được, vậy ngày mai ngươi cùng ta đến đạo quan cầu phúc đi."
Yểu Yểu đáp vâng.