Trong phòng ở phía đông phủ, sau khi Lâm thị đi rồi, Tiền phu nhân uống một ngụm trà để che giấu sự mất tự nhiên của mình.
Đây là lần đầu tiên bà ấy và Yểu Yểu ở riêng với nhau, bà ấy xụ mặt, nói: "Ở quận Thượng Đảng nhiều ngày như vậy, chắc ngươi cũng thấy những người đó sùng kính nhi tử ta đến mức nào rồi nhỉ. Một lát nữa, ngươi đừng có lộ ra vẻ sợ sệt đấy!"
Yểu Yểu đáp: "Vâng."
Tiền phu nhân lại nâng tách trà lên, tay bà ấy hơi trượt một chút, trà trong tách lắc lư rồi đột nhiên tràn ra!
Bà ấy biết mình đã sơ sẩy gây mất mặt, mới đặt tách trà xuống rồi nhìn qua Yểu Yểu. Trong lòng bà ấy vừa lo lắng vừa giận dữ, nàng sẽ không cười nhạo mình đó chứ?
Nhưng thấy Yểu Yểu rũ mắt, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà trước mặt nàng, vẻ mặt vẫn chẳng chút thay đổi, giống như là không nhìn thấy gì cả.
Tiền phu nhân lập tức an tâm hẳn.
Không lâu sau, Quách phu nhân dẫn theo nàng dâu, nữ nhi và bảy - tám đứa cháu chắt đến thăm. Bọn họ bước vào, cùng đồng thanh hành lễ vấn an: "Phu nhân, thiếu phu nhân."
Tiền phu nhân vội vàng miễn lễ tiết cho bọn họ: "Đứng lên cả đi."
Bị Tiền phu nhân ngó lơ mấy ngày, hôm nay Quách phu nhân cuối cùng cũng gặp được người. Thái độ của bà ta vừa nhiệt tình lại chân thành, bảo mấy đứa cháu của mình từng người đến dập đầu với Tiền phu nhân và Yểu Yểu.
Hai đứa nhỏ mới năm - sáu tuổi quỳ xuống hành lễ, chờ Tiền phu nhân gật đầu thì mới đứng dậy.
Trong sảnh nhất thời yên tĩnh, ngồi không cũng ngại, Quách phu nhân nhìn về phía Yểu Yểu.
Hai nhà Quách - Lư cũng coi như là bạn cũ, nhưng Quách phu nhân và Lư phu nhân thời trẻ không có qua lại gì, chỉ là đã gặp nhau từ rất lâu trước đây thôi. Lúc này bà ta cũng đã quên mất dáng vẻ của Lư phu nhân rồi, hôm nay vừa gặp Yểu Yểu, lại mơ hồ nhớ ra vài phần. Chỉ là trò giỏi hơn thầy, thiếu nữ trước mặt này da trắng như tuyết, mặt hoa da phấn, trong quận Thượng Đảng chưa từng có người nào xinh đẹp được như vậy.
Quách phu nhân khen ngợi với Tiền phu nhân: "Hôm qua ta thấy dáng vẻ của thiếu phu nhân, quả thật là kinh ngạc như thấy tiên nhân, vừa vặn có thể sánh vai cùng tướng quân."
Yểu Yểu cười khẽ, mang theo vài phần thẹn thùng của nàng dâu mới vào cửa, thái độ vừa đủ.
Nói xong những lời khen tặng, Quách phu nhân lại khách sáo hỏi Yểu Yểu: "Lệnh đường hiện giờ có khỏe không?"
Yểu Yểu: "Mẫu thân mọi thứ đều tốt, bà cũng từng nhắc về dì với ta, bảo ta đến Tịnh Châu thì nhớ hầu hạ bà mẫu (mẹ chồng), ngoài ra cũng phải ghé thăm dì và mọi người nữa.”
Quách phu nhân gật đầu, nói về vài chuyện hồi xưa. Yểu Yểu không nhanh không chậm mà đáp lời, giọng điệu nhẹ nhàng dễ nghe, khiến người ta như được gió xuân phất qua mặt, vô cùng thoải mái.
Mấy nàng dâu đều bị Yểu Yểu thu hút, bọn họ thỉnh thoảng lại nhắc đến Tiền phu nhân, đề tài cũng rất phù hợp.
Tiền phu nhân thở phào nhẹ nhõm. Trước kia hễ bà ấy gặp chủ mẫu thế gia, cho dù không đến mức gà bay chó sủa thì cũng khó mà thả lỏng được. Chỉ có lần này là mọi người vui vẻ hòa thuận, lúc tan cuộc ai cũng đều thỏa mãn.
*
Sau khi Quách phu nhân chào ra về, tâm tình Tiền phu nhân rất tốt.
Bà ấy nhìn Yểu Yểu. Nàng đang yên lặng cúi đầu uống trà, sự yên tĩnh của nàng không phải là chết lặng, mà như nước được ủ ấm, không biết sao lại thuận mắt hơn vài phần.
Tiền phu nhân lại nhớ đến chuyện Lý Thiện nói hồi sáng, bà ấy đoán Yểu Yểu không rõ ràng lắm, mới hắng giọng rồi nói với nàng: "Ngày mai phu quân của ngươi phải áp giải giặc Hồ lên phía bắc, đến quận Nhạn Môn."
"Ngươi cũng đi cùng đi."