Chương 34 - Mới điều chỉnh

Khi hai mẫu tử Lâm thị trở lại tòa đảo phòng mà mình ở thì lập tức đổi sắc mặt. Phương Xảo Nương lại nhịn không được mà so sánh bản thân với Yểu Yểu, nhưng so kiểu gì cũng không bằng, đành phải yên lặng rơi lệ.

Lâm thị: “Tiền thị này đúng là cái thứ nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Bà ta không thử nhìn xem xuất thân của mình đi, lại còn dám ghét bỏ ta nữa à?”

Đã sớm nghe chuyện “Thϊếp thất phù chính” năm đó của Tiền phu nhân, Lâm thị tự nhận là mình là chủ mẫu trong nhà, không nhịn được mà trong lòng xem thường Tiền phu nhân. Dĩ nhiên, bà ta cũng không ngốc tỏ thái độ ở ngoài mặt.

Chỉ là cũng được nhiều ngày rồi, bà ta còn cho rằng mình đã dỗ dành Tiền phu nhân đến mụ mị rồi chứ, thế mà không ngờ trong lòng Tiền phu nhân lại cũng xem thường bà ta như vậy.

Phương Xảo Nương không nói tiếng nào, Lâm thị đưa tay gõ mu bàn tay nàng ấy, nói: “Còn còn nữa. Con ở trong phủ cũng đã ba năm rồi, gần quan được ban lộc, vậy mà tướng quân lại chưa từng liếc mắt nhìn con một cái là sao. Giờ thì hay rồi, hắn đi Lạc Dương một chuyến, rước luôn về một nương tử xinh đẹp, trời ạ!”

Phương Xảo Nương vô cùng ấm ức. Lý Thiện rất bận, cho dù không lãnh binh đánh giặc thì cũng thường phải đến đêm khuya mới hồi phủ, hôm sau thì trời còn chưa sáng là đã đi rồi.

Mấy năm nay, Phương Xảo Nương cũng ngẫu nhiên gặp được y mấy lần, nhưng số lần đều không đếm đủ năm ngón tay. Vốn ban đầu, chút rung rinh vì sự anh tuấn kiêu dũng của y, giờ cũng đã bị mài mòn thành nản lòng thoái chí luôn rồi.

Hôm nay, sau khi nhìn sung mạo của Yểu Yểu, nàng ấy càng thêm tuyệt vọng: “Mẫu thân, muốn cứu đệ đệ thì phải đổi cách khác thôi...”

Năm đó, Lý gia đoạt lại quận Thượng Đảng từ trong tay người Hồ, sau khi Lâm thị ở Ký Châu nghe được chuyện này, biết đó là đồng hương Lý gia hồi trước, bà ta liền bàn bạc với đường đệ một phen. Hai người bọn họ cũng không sợ đường xá xa xôi, mang theo hai đứa nhỏ của Lâm thị, cùng nhau đi đến Tịnh Châu.

Đáng tiếc, ở trên đường đi, nhi tử của Lâm thị không cẩn thận bị đám tiểu lại phụ trách trưng binh của Ký Châu phát hiện, rồi bắt đi mất.

Lâm thị cũng bất chấp đau buồn, nhanh chóng chạy tới Tịnh Châu. Cũng may Lý Vọng cũng là người tốt tính, Lâm thị mới có được một cuộc sống an ổn mà mình muốn, Lâm đường đệ cũng được trọng dụng. Thế nhưng, chỉ thế thì còn chưa đủ.

Mỗi lần Lâm thị nghĩ đến nhi tử hiện đang không biết sống chết ở Ký Châu, là lại trắng đêm khó ngủ. Ký Châu tiếp giáp Tịnh Châu, Trần gia của Ký Châu lại kiêng kị Lý Thiện, để Lý Thiện ra mặt đòi người là cách làm ổn thỏa nhất.

Bà ta cũng đã từng đề cập đến chuyện này với Lý Vọng, nhưng Lý Vọng lại tỏ ra khó xử mà giải thích với bà ta: “Cũng không phải là ta không muốn hỗ trợ, nhưng chuyện liên quan đến quân vụ thì không thể xằng bậy được.”

Ông ta không muốn có bất kỳ quan lại gì với Ký Châu cả, để triều đình lại cho rằng ông ta có dã tâm khác.

Không còn cách nào nữa, Lâm thị chỉ có thể nghĩ ra cách để nữ nhi trở thành người bên gối của Lý Thiện, dù là chính thất hay thϊếp thất đều được cả. Thế nhưng đợi mãi mà còn chẳng thấy động tĩnh gì.

Lâm thị nói: “Cũng đúng. Ta không nên trông chờ một lần là có thể thành công. Có Lý đại nhân ở đó, không có nữ tử Tạ gia thì cũng sẽ có người khác.” Rồi lại nói tiếp: “Trước nay, người goá vợ mà muốn tuyển vợ kế, thì cũng sẽ không chọn những người xuất thân quá cao đâu.”

Phương Xảo Nương nghe mà sợ hãi đến biến sắc: “Mẫu thân, chuyện này, chuyện này có thể sao?”

Lâm thị: “Chuyện này có gì khó đâu. Tân nương họ Tạ, trước kia thành Thượng Đảng bị công phá, người bỏ thành mà chạy cũng chính là người Tạ gia. Trong quận thành này, luôn có người còn hận Tạ gia hơn cả ta.”

*