Tiền phu nhân không phải là người nhanh nhạy, không hiểu được ý tứ trong lời nói của Lâm thị, bà ấy khẳng khái nói: "Ta thấy trong quân có không ít nam nhi hào kiệt đâu. Như phó tướng mới nhậm chức Đỗ phó tướng chẳng hạn, đều là nam nhi tốt, ta sẽ bảo Thiện Nhi nói một tiếng, không khó."
Lâm thị nghẹn lời, phu quân mà bà ta muốn tìm cho nữ nhi của mình cũng đâu phải là phó tướng.
Yểu Yểu cứ như thể cũng nghe không hiểu, không hề nói thêm câu nào.
Buổi sáng, Trịnh ma ma đã kể cho Yểu Yểu về mấy vị thân thích này rồi. Bà có nhắc đến lai lịch của Lâm thị và Phương Xảo Nương, hai người này đều là họ hàng xa của Lý gia, đã ra khỏi ngũ phục từ lâu rồi.
Lúc trước, sau trận chiến Thượng Đảng, thanh danh của Lý gia mới phất lên, thế là có một số "họ hàng thân thích" tìm đến. Có người là đồng hương năm xưa, cũng có người hoàn toàn đến bám víu.
Lý Vọng lại rất hoan nghênh những người này. Thời thế hiện này đạo này đơn độc chiến đấu chẳng bằng được với gia tộc hưng thịnh. Phàm là những thế gia xuống dốc thì đều là do nhân khẩu quá ít, ông ta muốn Lý gia bước vào hàng nhất lưu, thế nên nhân khẩu Lý gia phải nhiều lên mới được.
Đương nhiên, những thân thích này cũng không phải ăn không ngồi rồi, ví dụ như đường đệ của Lâm thị chẳng hạn – hiện đang là phó tướng của Lý Vọng, cũng coi là một người đáng tin cậy.
Lâm thị cũng vì vậy mà được ở lại Lý gia nhiều năm.
Còn đang nói chuyện thì Phùng bà tử đi vào, chào mọi người đang ngồi trong sảnh rồi đưa thϊếp mời: "Phu nhân, đây là thϊếp mời của phu nhân quận thủ Quách phu nhân. Bà ấy mang theo hậu bối đến thăm ạ."
Sắc mặt Tiền phu nhân hơi thay đổi, Quách phu nhân là chính thê của quận thủ Thượng Đảng. Họ Quách là một họ lớn ở Thái Nguyên, không khác gì nhà họ Vương ở Lạc Dương cả.
Mấy ngày nay, các phu nhân ở Tịnh Châu cũng muốn đến chào hỏi Tiền phu nhân nhưng đều bị Tiền phu nhân lấy cớ bận rộn chuẩn bị hôn lễ mà từ chối.
Sở dĩ Tiền phu nhân không muốn gặp bọn họ, ngoài việc tự cảm thấy thân phận mình không đủ để áp đảo, còn là vì không biết phải tiếp đón như thế nào cho thỏa đáng.
Ở Lạc Dương, bà ấy chưa từng tiếp đãi vị phu nhân nào thực sự coi trọng mình, cũng đã quen dùng thái độ có chút châm chọc với người khác rồi. Nhưng quận thủ kính trọng Lý Vọng và Lý Thiện, bá tánh trong quận không ai là không yêu mến Lý gia cả. Quận thủ phu nhân hẳn là không giống với các vị phu nhân ở Lạc Dương rồi.
Hiện tại hôn lễ đã kết thúc, nếu cứ tiếp tục gạt đi thì sẽ rất kỳ quái. Ngày này cuối cùng cũng sẽ phải đến thôi.
Lâm thị ân cần nói: "Phu nhân có cần ta cùng..."
Tiền phu nhân không nghĩ ngợi mà từ chối luôn: "Không cần."
A di đà Phật, nói chuyện phiếm với Lâm thị về việc nhà hay chuyện ở quê cũ thì còn được, chứ đến cả bà ấy mà còn sợ những trường hợp này, vậy thì càng không thể giao cho Lâm thị cũng xuất thân từ dân thường rồi.
Tiền phu nhân âm thầm lo lắng, đột nhiên lại nhìn thấy Yểu Yểu, trong lòng bà ấy khẽ động, nói với Yểu Yểu: "Tạ thị, ngươi cùng ta đi gặp Quách phu nhân."
Yểu Yểu cúi đầu: "Vâng."
Tiền phu nhân lại nói với Lâm thị và Phương Xảo Nương: "Hai người cứ về trước đi, ngày khác lại nói chuyện."
Lâm thị và Phương Xảo Nương đáp một tiếng rồi lui xuống.
*