Chương 31

Phùng bà tử là ma ma quản sự của Lý phủ, cũng là người đến từ Lý phủ mà có thâm niên nhất ở Tịnh Châu.

Mấy ngày nay, Trịnh ma ma bảo Tân Trúc cố gắng qua lại thân thiết với bà ta, nhưng Phùng bà tử lại rất cảnh giác với người từ Lạc Dương đến. Hễ bọn họ hỏi đến Lý Thiện là bà ta lại im lặng, không hó hé nửa lời.

Nhưng hôm qua là ngày đại hôn của Lý Thiện, Phùng bà tử vui vẻ nên uống thêm mấy chén, mới tiết lộ ra một tin tức: Lý Thiện căm ghét thế gia.

Yểu Yểu kinh ngạc: "Căm ghét thế gia á?"

Trịnh ma ma nhỏ giọng lại: "Ta cũng rất kinh ngạc, vội hỏi vì sao. Phùng bà tử nói, bảy - tám năm trước, tổ phụ của Hầu gia bị một đám thế gia công tử hại thảm, cuối cùng còn mất mạng. Ta muốn hỏi kỹ hơn nhưng bà ta buồn ngủ nên ngủ mất."

Lý Thiện năm nay hai mươi hai tuổi, nếu là bảy - tám năm trước thì cũng chỉ mới mười bốn - mười lăm tuổi, là một thiếu niên chưa trưởng thành.

Cho dù y ở chiến trường lập công gϊếŧ giặc, thì ở một nơi cực kỳ coi trọng xuất thân như Đại Kỳ, chắc chắn là y đã phải chịu không ít bất công, huống chi đây còn là cái chết của tổ phụ y.

Bây giờ Lý Thiện đã vang danh thiên hạ, trong Lạc Dương cũng không ai biết được đoạn chuyện cũ này. Nếu không phải Trịnh ma ma nhân cơ hội dò hỏi thì Yểu Yểu cũng không thể ngờ tới được.

Trịnh ma ma nói: "Ta vốn còn tưởng vì Tạ gia hủy hôn nên y mới đối xử với phu nhân lạnh nhạt như vậy, không ngờ đó chỉ là bề ngoài. Chỉ là, khó tránh liên lụy đến phu nhân."

Yểu Yểu khẽ thở dài, cái chết của tổ phụ y không hề quan hệ trực tiếp với nàng, nhưng xuất thân lại như một dấu ấn khắc lên người nàng. Khó trách Lý Thiện vẫn luôn lạnh nhạt với nàng như vậy.

Yểu Yểu lẩm bẩm: "Nhưng mà lúc y ở Lạc Dương lại qua lại rất thân thiết với con cháu các nhà họ Vương, họ Tiêu."

Mấy tháng Lý Thiện về thành Lạc Dương, y không chỉ uống rượu vui vẻ với đám con cháu thế gia mà còn theo chân bọn họ cưỡi ngựa tìm vui. Đây là chuyện mà cả thành Lạc Dương đều biết, thế nên chẳng ai sẽ nghĩ đến chuyện y căm ghét thế gia cả.

Trịnh ma ma cũng không lấy làm lạ: "Lạc Dương phồn hoa như vậy, y không cưỡng lại được cám dỗ cũng là chuyện thường tình."

Yểu Yểu nhớ lại ánh mắt thâm sâu của Lý Thiện, cuồng vọng nhưng không hề phù phiếm. Nàng có trực giác rằng Lý Thiện bây giờ mới là con người thật của y, còn ở Lạc Dương, rất có thể đó chỉ là một màn kịch để lừa gạt tất cả mọi người thôi.

Còn về mục đích thì, xem Tiền phu nhân đã rời khỏi Lạc Dương, Lý gia không còn nhược điểm nào trong triều đình, có thể muốn làm gì thì làm, không còn bị ràng buộc nữa.

Nghĩ đến khả năng này, Yểu Yểu mới giật mình.

Trịnh ma ma tiếp tục nói: "Ta còn nghe ngóng được là bên người Lý Thiện không hề có cơ thϊếp, trước nay vẫn luôn một mình. Phu nhân được thanh tịnh cũng là chuyện tốt."

Trong nhà lớn của thế gia, công tử mười ba - mười bốn tuổi là đã bắt đầu khám phá chuyện phòng the, nhiều người còn nuôi mười mấy cơ thϊếp. Chỉ ba năm là con cái đã chạy đầy đất rồi.

Nơi nào có nhiều người thì nơi đó có nhiều thị phi, Lý gia đơn giản là điều cô nương mong muốn, cũng không khiến nàng thất vọng. Điều này ít nhiều khiến Trịnh ma ma cảm thấy được an ủi.

Thấy Trịnh ma ma hiếm khi lộ ra nụ cười, Yểu Yểu cũng cong mắt, cố đè nén sự kinh hãi trong lòng.