Nhưng y vẫn giữ được sự nhạy bén vốn có, cho nên vừa rồi khi y đẩy cửa vào, mới thấy được là nàng rõ ràng đã bị dọa sợ. Dưới ánh nến lung linh, đầu vai nàng không tự chủ được mà khẽ rung lên một chút, rồi nâng đôi mắt ngây thơ trong trẻo, hai gò má cũng từ từ ửng hồng lên.
Nói nàng gan lớn thì lá gan nàng khéo còn chẳng bằng nai con mới sinh, nhưng nói nàng nhát gan thì nàng lại dám tiến lên bắt chuyện với y. Trông giống như đang thử duỗi móng vuốt để thử thăm dò điều gì đó.
Không nhận được phản ứng nào khác từ y, nàng khẽ cắn môi.
Lý Thiện là nam tử, dĩ nhiên là biết Yểu Yểu xinh đẹp thế nào, nhất là khi nhìn nàng ở khoảng cách gần như thế này, ngay cả lông tơ non nớt trên má nàng cũng đều thấy rõ mồn một.
Chỉ là y càng hiểu rõ rằng nàng là nữ tử thuộc thế gia.
Y đứng dậy, không nhìn Yểu Yểu nữa mà đi thẳng về phía giường, nói: "Nàng ngủ trên sập đi."
Yểu Yểu: "Vâng."
Nàng đáp lời rất nhanh, thậm chí giọng nói có chút không kiềm chế được mà cất cao. Lý Thiện không khỏi nhướng mày, liếc nhìn nàng một cái.
Yểu Yểu cũng đi đến bên giường, đối diện với ánh mắt của y, nàng lắp bắp nói: "Ta... Ta lấy chăn đệm."
Lý Thiện nghiêng người nhường ra một chỗ cho nàng.
Chăn rất lớn, còn có cả gối nữa, Yểu Yểu phải ôm hai lần mới xong. Nàng thở hổn hển mà đi từng bước nhỏ về lại bên sập.
Dải đai xanh lục thắt chặt vòng eo của nàng, tựa hồ một tay có thể ôm trọn… Nhưng nàng lại cứ như chẳng hề hay biết, quay lưng về phía y mà cúi người trải chăn.
Lý Thiện từ từ dời ánh mắt, nhìn về phía giường của mình. Phòng tân hôn chính là phòng của y, chỉ là thay một bộ chăn đệm mới thôi.
Đột nhiên, y nhìn thấy chỗ Yểu Yểu vừa ngồi còn để lại một chút nếp nhăn.
Lý Thiện giơ tay vuốt phẳng nó.
*
Một đêm này trôi qua trong bình yên vô sự. Qua ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Lý Thiện đã đi từ sớm rồi. Lúc đó Yểu Yểu có tỉnh lại một chút, nhưng rất nhanh đã bị cơn buồn ngủ ập đến, cuốn đi.
Trong phòng chỉ có một mình nàng, nàng lại ngủ càng say hơn, cho đến khi Trịnh ma ma khẽ gọi nàng dậy: "Phu nhân, phu nhân..."
Yểu Yểu mở mắt, đối diện với ánh mắt phức tạp của Trịnh ma ma.
Thấy đã gần đến giờ rồi, Trịnh ma ma mới đi vào phòng. Bà vừa nhìn thấy Yểu Yểu đang ngủ trên sập thì đã lập tức hiểu ra rằng đêm qua Lý Thiện không hề động phòng. Thậm chí y còn để thê tử xinh đẹp mới cưới về phải nằm ngủ trên sập cứng, còn mình thì ngủ trên giường êm ái.
Thiên hạ sao lại có người đáng giận như vậy cơ chứ! Trịnh ma ma thật muốn cạy não Lý Thiện ra để xem bên trong có phải là đậu phụ hay không.
Hai má Yểu Yểu hơi ửng hồng, nàng nói: "Ma ma, thật ra... Y không làm gì cả, trong lòng ta lại thấy an ổn."
Đối với nội dung trong bức tranh nhạy cảm kia, nàng không chỉ thấy thẹn thùng mà lại càng thêm kinh sợ, huống chi đối tượng lại còn là Lý Thiện. Tay y to, sức lực cũng càng lớn, thậm chí có thể một tay nhấc bổng nàng lên.
Nói cho cùng thì nàng vẫn rất sợ y, như hiện tại là tốt quá rồi, ít nhất y không thô bạo với mình.
Trịnh ma ma thấy sắc mặt Yểu Yểu hồng hào, mặt mày tươi tỉnh, trông không hề có chút tiếc nuối nào thì bà mới thở phào nhẹ nhõm. Bà không bận tâm đến chuyện đó nữa, chỉ nói: "Có chút việc mà chúng ta phải nói với phu nhân một tiếng. Tối qua ta cùng với Phùng bà tử uống rượu, có nghe được một chuyện mà chúng ta chưa từng nghe qua…"