Chương 26

Chương 26

Cứ như vậy, ngày đêm luân chuyển, càng về phía bắc thì thời tiết càng khô hanh, cỏ dại ven đường càng nhiều thêm, cảnh sắc một trời một vực với Lạc Dương.

Bốn ngày sau, đoàn xe của Lý gia tiến vào địa giới Tịnh Châu, đến quận Thượng Đảng ở Hồ Quan. Quận Thượng Đảng có lịch sử mấy trăm năm, tường thành cao vυ"t, trang trọng cổ kính. Trên tường thành đến nay vẫn còn lưu lại một số vết màu đen nâu khiến người ta khó mà bỏ qua, tạo thành một dấu vết chói mắt.

Yểu Yểu ở trong xe nhìn một hồi lâu, mới quay qua hỏi Trịnh ma ma: "Đó là cái gì vậy?"

Trịnh ma ma giật mình, vội vàng khép rèm xe lại: "Cô nương, chúng ta đừng nhìn những thứ này."

Yểu Yểu lúc này mới phản ứng lại, sắc môi hơi tái đi.

Năm năm trước, người Hồ công phá ba quận Nhạn Môn, Tân Hưng, Thái Nguyên, trực tiếp tiến thẳng đến chỗ quận Thượng Đảng. Tạ Ngũ gia Tạ Phỉ đóng quân ở quận Thượng Đảng, chỉ huy không tốt, cuối cùng không địch lại được quân thù, cũng không kiên trì được đến khi triều đình chi viện, phải bại trận lui quân. Quận Thượng Đảng cũng vì vậy mà bị công phá.

Người Hồ xông vào trong thành, đốt gϊếŧ cướp bóc, dân chúng lầm than. Hiện tại, vết máu trên tường đất vẫn còn rành rành trước mắt.

Nàng dời tầm mắt, nhìn về phía dẫn đầu đội ngũ. Lý Thiện xuống ngựa, phó tướng còn chưa tiến lên gọi cổng mà cửa thành đã chậm rãi mở ra.

Quận thủ tự mình ra đón, cung kính nói: "Hạ thần đợi đã lâu, cuối cùng cũng đợi được Thứ sử, tướng quân trở về. Mời tiến vào!"

Trịnh ma ma nói: "Dáng vẻ này không giống như là nịnh bợ, mà là thật sự thành tâm."

Đợi đến khi vào thành, các nàng lúc này mới biết rõ. Thái độ của Quận thủ là đã khá điềm tĩnh rồi, chứ binh lính và bá tánh dọc đường đều đang vô cùng kích động, đứng bên đường không ngừng hô lớn: "Thứ sử trở về! Tướng quân trở về! Đại an!"

"Chúc tướng quân đại an!"

"..."

Khí thế hoành tráng cỡ này, Trịnh ma ma chỉ có thể ôm đầu Yểu Yểu vào lòng, bịt tai nàng lại.

Rèm xe bị gió thổi phất lên, Yểu Yểu xuyên qua khe hở của rèm xe, nhìn thấy bá tánh bên ngoài, khiến nàng hơi sững sốt.

Ngày đó phụ tử Lý gia khải hoàn hồi triều, Yểu Yểu cũng từng thấy bá tánh Lạc Dương ra đường nghênh đón. Bọn họ càng thêm hỗn loạn, càng tò mò hơn nữa, không ít người muốn đến nhìn thử xem người đã khiến người Hồ quy hàng có phải là một người có ba đầu sáu tay hay không. Cũng không thiếu người đến hóng hớt góp vui. Lúc đó còn có cả mấy người bán hàng rong đi lại xung quanh để bán trà nước và đồ ăn cho đám đông nữa.

Nhưng sự nghênh đón của bá tánh quận Thượng Đảng thì đều là xuất phát từ tận đáy lòng. Bọn họ gác lại chuyện đồng áng mà đổ ra đường nghênh đón, trong ánh mắt cũng tràn đầy nhiệt tình, cho dù quân đội Lý gia cản đường thì cũng không hề sợ hãi.

Đừng nói Yểu Yểu kinh ngạc, chính Tiền phu nhân cũng không dám thở mạnh nữa ấy chứ.

Mãi cho đến đoàn người Lý gia đều khi vào Lý phủ, bá tánh mới tự phát tản đi.

Khác với Lý phủ ở Lạc Dương, phủ đệ ở Tịnh Châu là phủ Thứ sử đã được xây dựng từ trước, bốn vào ba ra. Trước cửa dựng hai con sư tử đá, trong phủ thì lầu các cổ kính, cũng đã chứng kiến bao đời quan viên đến rồi lại đi.

Cách mùng bảy chỉ còn hơn ba ngày nữa, nhưng thời gian cũng đã dư dả hơn so với Trịnh ma ma dự đoán rồi. Bà lập tức bận rộn, một mặt bảo Tân Trúc, Mộc Lan mang theo thiệp mời của Lư phu nhân đi mời những người bạn cũ của Tạ gia ở Tịnh Châu đến tham gia hôn lễ, một mặt thì cùng bàn bạc kĩ hơn với Tiền phu nhân.