Chương 25

Một luồng gió từ bên ngoài cửa sổ luồng vào, lay động ánh nến. Dưới ánh đèn ấm áp, Yểu Yểu yên lặng ngồi trên chiếc ghế gỗ lục đàn. Khuôn mặt nàng tinh tế, đôi mắt dưới hàng mi dài như nhìn thấu tất cả. Ánh trăng dịu dàng rải xuống nhân gian, sao sáng trên cao chiếu rọi, khiến cho ngôi nhà cũ kỹ này cũng điểm thêm chút vẻ đẹp thần bí.

Trịnh ma ma lúc này mới phát hiện, tiểu thư đã không còn là một đứa trẻ nữa. Thiếu nữ đã sớm trưởng thành, dịu dàng nhưng không yếu đuối.

Trong lòng bà ấy cảm thấy thẹn, uổng cho mình là nhũ mẫu của tiểu thư, vậy mà lại còn không nhìn rõ bằng nàng.

Trong ánh mắt bà ấy lập lòe một tia an ủi, nói: "Cô nương yên tâm, sau này ta và mấy người Tân Trúc nhất định sẽ luôn ở bên cạnh cô nương."

Đi đường một ngày, mọi người đều đã mệt mỏi, Trịnh ma ma vội vàng thay Yểu Yểu lau người, trải chăn.

Có người Lý gia đến truyền lời, người đến là một phó tướng khác của Lý Thiện - Đỗ Minh.

So với Tân Thực, sắc mặt hắn lạnh hơn nhiều, giọng điệu cũng cứng nhắc hơn: "Ngày mai sẽ xuất phát đúng giờ Dần, một khắc cũng không được chậm trễ."

Truyền lời xong thì hắn liền đi luôn, Trịnh ma ma nhíu mày: "Cũng quá sớm rồi!"

Hôm nay, vừa mới qua giờ Mão là Yểu Yểu đã dậy rồi, nếu ngày mai xuất phát vào giờ Dần thì sẽ phải dậy sớm trước một canh giờ mới kịp.

Bà ấy còn tưởng rằng Lý Thiện chỉ là cố tình làm bậy ở Lạc Dương thôi, còn trong chuyến đi về phía bắc này, cho dù không đến mức chậm chạp thì cũng sẽ có vài phần nhàn nhã hơn. Kết quả lại gấp gáp đến vậy.

Nếu nói Lý Thiện gấp gáp là vì muốn sớm thành thân với Yểu Yểu, Trịnh ma ma còn lâu mới tin.

Yểu Yểu nắm tay Trịnh ma ma, mềm mại nói: "Hôm nay mọi người đều mệt mỏi cả rồi, cùng vào trong nhà ngủ đi."

Mấy người Trịnh ma ma và Tân Trúc vốn định nghỉ ngơi ở gian nhỏ kề bên, nhưng ngày mai phải dậy sớm như vậy, gian cũng không chứa được nhiều người đến thế, làm sao mà nghỉ ngơi tốt được cơ chứ.

Thấy Trịnh ma ma không đồng ý, Yểu Yểu lại lay lay tay bà ấy, chớp đôi mắt trong trẻo.

Cô nương nhà mình làm nũng như vậy, thật sự là không đành lòng cự tuyệt nữa. Trịnh ma ma mềm lòng nói: "Được, hôm nay đành để cô nương thiệt thòi mà cùng chúng ta chen chúc một chút vậy."

*

Giờ Dần hôm sau, trăng non như cái móc câu lạnh lẽo ảm đạm, bầu trời vẫn còn một màu mực đen, khắp nơi đều phải đốt đuốc thì mới có thể nhìn rõ đường đi.

Tiền phu nhân kêu mệt: "Sao lại gấp gáp như vậy, cho dù đi chậm một chút thì trước mùng bảy vẫn có thể đến được Tịnh Châu mà?"

Lý Vọng: "Lần này Đại Lang điều hành thật sự là quá gấp."

Tiền phu nhân thấy Lý Vọng có ý muốn đi chỉ đạo Lý Thiện, liền ngăn lại: "Thôi, xe ngựa của ta ngồi thoải mái lắm, ngủ trên đó cũng được, ông cũng đừng đi tìm kiếm chuyện với hắn."

Lý Vọng: "Ta đi kiếm chuyện với hắn bao giờ?"

Tiền phu nhân: "Ông không phát hiện sao. Từ khi rời khỏi Lạc Dương, Lý Lang không còn bị những kẻ xấu xa kia dạy hư nữa, hắn đã sửa đổi rồi, không đi tìm hoan tác nhạc, lúc này ông lại cứ một hai phải dạy dỗ hắn, chẳng phải là lại chọc giận hắn sao?"

Lý Vọng muốn nói đó là do Lý Thiện đã chấp nhận số mệnh rồi, không vì hôn sự mà làm loạn nữa. Mà thôi, quả nhiên ông ta càng ngày càng không quản được Lý Thiện nữa rồi. Hơn nữa, bộ khúc áp giải Thác Bạt Thông đã đi trước bọn họ rồi, bọn họ đi nhanh một chút cũng là chuyện nên làm.