Yểu Yểu không thể không ngửa cổ mới có thể nhìn rõ y. Mày kiếm mắt sáng, sống mũi thẳng tắp, dáng người vạm vỡ, bàn tay nắm dây cương lộ ra vài đường gân xanh, anh khí bừng bừng.
Sau lưng y, Tân Thực vội vàng đuổi theo: "Tướng quân, vị này chính là thứ nữ của Tạ gia..."
Người trước mặt chính là Lý Thiện, Yểu Yểu khẽ sửng sốt.
Lý Thiện nhìn chằm chằm Yểu Yểu, đôi mắt y đen như hắc diệu thạch, ánh mắt vừa sắc bén vừa thâm trầm, như có ngàn quân, khiến Yểu Yểu có thể cảm nhận rõ ràng cái áp lực như muốn xẻo da rút xương của nàng kia.
Lưng nàng không khỏi căng thẳng như dây cung, cũng vô thức mà nín thở.
Lý Thiện thu hồi ánh mắt, giọng điệu không rõ hỉ nộ mà nói: "Lên đây."
Trịnh ma ma vừa chạy từ bên xe trâu đến, nghe thấy câu này thì tò mò nhìn về phía sau Lý Thiện và Tân Thực - làm gì có xe ngựa? Chẳng lẽ ý của Lý Thiện là y muốn cô nương nhà mình cưỡi chung một con ngựa với y ư?
Bà ấy có chút khó tin mà hỏi lại: "Hầu gia có ý gì? Cô nương nhà ta kiều quý, chưa từng cưỡi ngựa, phiền ngài phái xe ngựa đến!"
Tân Thực thì lại hiểu rất rõ, Lý Thiện bằng lòng đến đón người đã là thỏa hiệp lắm rồi, cho nên y chỉ đón một người mà thôi, còn những người khác của Tạ gia thì y không muốn quản.
Hắn vội vàng ra hiệu cho mấy người Trịnh ma ma: "Tướng quân nhà ta lo lắng cho sự an nguy của Tạ cô nương nên mới tự mình quay lại, các người cứ đi theo ta là được..."
Yểu Yểu cũng đã hiểu, nàng bước về phía Lý Thiện, đối diện với ánh mắt của người đàn ông, hỏi y: "Lên như thế nào?"
Nàng chưa từng cưỡi ngựa, nhưng lại rất bình tĩnh.
Ánh mắt Lý Thiện sâu thẳm, y ra hiệu cho nàng: "Lại đây."
Yểu Yểu tiến lại hai bước, y nghiêng người, một tay nhấc vạt áo sau của nàng lên, lập tức đầu ngón chân Yểu Yểu bay lên không trung. Trịnh ma ma và mấy người Tân Trúc không khỏi hét lên: "Cô nương!"
Ngay sau đó, Lý Thiện đã đặt nàng lên sau lưng y rồi.
Cho đến khi ngồi lên trên lưng ngựa, Yểu Yểu mới phản ứng lại chuyện gì vừa xảy ra. Nàng mở to mắt, giống như con nai con hoảng sợ trong rừng, ngây ngốc nhìn Lý Thiện.
Lý Thiện ngồi thẳng người lại rồi thúc ngựa, con ngựa bắt đầu nhấn vó.
Con ngựa này là ngựa yêu của Lý Thiện, yên ngựa được chế tạo đặc biệt, làm lớn hơn yên ngựa khác rất nhiều, để tiện cho y lúc chiến đấu trên lưng ngựa.
Yểu Yểu ngồi ở phía sau, còn rất vừa vặn.
Tầm nhìn trên lưng ngựa vừa cao lại rộng lớn. Con ngựa lại đi thêm vài bước, Yểu Yểu cảm thấy mất trọng lực, trong lòng không khỏi hoảng hốt. Nàng cũng không rảnh để ý đến những thứ khác mà chỉ muốn nắm lấy thứ gì đó có thể ổn định lại thân mình, liền vòng tay ôm lấy eo Lý Thiện.
Lý Thiện: "Chậc."
Y cũng không quen gần gũi với người khác như vậy, vừa muốn hất tay nàng ra, nhưng khi cúi đầu lại nhìn thấy bàn tay vừa nhỏ lại trắng của nàng đang nắm một đóa hoa nhỏ màu hồng.
Gió thổi khiến cành hoa nhỏ nghiêng ngả, héo rũ, mà đầu ngón tay nàng nắm thắt lưng của y lại còn non nớt hơn cả cánh hoa, đang gồng rất chặt.
Phía sau, dường như biết y không kiên nhẫn, nàng khẽ giải thích: "Ta... Ta sợ."
Thính lực của Lý Thiện rất tốt, gần như có thể nghe tiếng run rẩy khe khẽ trong câu chữ nhỏ nhẹ của nàng.
Ngựa dừng lại, Lý Thiện lạnh giọng: "Nắm áo."
Yểu Yểu "A" một tiếng, hai tay thu lại, lần lượt nắm lấy vạt áo bên hông Lý Thiện.
Lúc này, rốt cuộc con ngựa cũng đã có thể tăng tốc được rồi.