Chương 20

Tân Thực có chút đau đầu.

Hắn quay đầu nhìn đội ngũ dần dần trở thành chấm đen phía trước, lấy ra một tấm bản đồ, đưa cho Tân Trúc rồi nói: "Hay là như vậy đi, đoàn chúng ta tối nay sẽ nghỉ chân ở huyện Phù Hoài, chúng ta đi trước, các người đến muộn một chút cũng được."

Tân Trúc cầm bản đồ, lên xuống trái phải đổi hướng, cuối cùng nhìn thấy hai chữ "Phù Hoài" - cách chỗ này tám mươi dặm!

Nàng ấy vội nói: "Xa quá, trâu của chúng ta cho dù không hề nghỉ ngơi thì có đi cả một ngày cũng không được số này!"

Nhưng Tân Thực không hề nghe thấy những lời này, hắn đã thúc ngựa chạy đi rồi. Xe ngựa và bộ khúc của Lý gia vốn đi ở phía trước, lúc này cũng không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Tân Trúc tức giận đến mức muốn khóc: "Bọn họ làm sao vậy! Đây không phải là đang ép chúng ta quay về sao?"

Yểu Yểu xem bản đồ, lại nhìn xung quanh. Phía trước không có thôn, phía sau cũng chả có quán.

Nàng khẽ thở ra một hơi, ánh mắt lại rất trong trẻo, ôn hòa mà nói: "Đã không đuổi kịp, chi bằng nghỉ ngơi một lát ở đây đi."

Tân Trúc còn muốn nói gì đó, nhưng Trịnh ma ma cũng đã hiểu được vấn đề rồi. Mũi tên đã bắn ra thì không còn đường quay lại nữa, nếu bây giờ bọn họ xám xịt quay về Lạc Dương thì sẽ lại biến thành Tạ gia chủ động hủy hôn, vì gia tộc, Tạ Triệu Chi sao có thể ra mặt cho cô nương được cơ chứ. Cô nương ở Lạc Dương lại không có chỗ dừng chân, lúc đó thì không bị ném vào am ni cô đã là tốt lắm rồi.

Hiện tại nghỉ ngơi tại chỗ là biện pháp tốt nhất, nếu Lý gia còn muốn mượn thế của Tạ gia thì nhất định sẽ quay lại tìm bọn họ.

Bà ấy ngắt lời Tân Trúc: "Mọi người đều đói bụng rồi, đi lấy lương khô ra chia nhau ăn đi."

Lư phu nhân vốn muốn Yểu Yểu mang theo nồi niêu xoong chảo, là Lý gia nói Tiền phu nhân đã mang theo rồi, nếu mang thêm một bộ nữa thì chỉ kéo dài hành trình thêm thôi.

Lư phu nhân sợ hành trình bị trì hoãn, Yểu Yểu thật sự phải tùy tiện tìm một chỗ trên đường mà thành thân với Lý Thiện, thế nên mới để bọn họ mang theo một ít lương khô, đề phòng khi cần dùng.

Lúc này, Yểu Yểu cầm một miếng bánh bột ngô áp chảo và nước uống, chậm rãi nhai từng miếng một.

Trịnh ma ma đau lòng vô cùng, trước kia cô nương nhà bà ấy có bao giờ gặp phải hoàn cảnh như vậy đâu cơ chứ. Cho dù là ăn đồ ăn bên đường nhưng cô nương cũng không vội không gấp mà vẫn an nhiên như thường, bà ấy cũng đành nuốt xuống oán giận, không để cảm xúc của mình làm hỏng tâm trạng của cô nương.

Yểu Yểu ăn hết nửa cái bánh ngô thì không ăn được nữa.

Nàng nhìn cỏ dại xanh um ven đường, bắt gặp một vệt màu tươi mới trong bụi cỏ.

Nàng nhảy xuống xe, đi đến đó rồi khẽ ngồi xổm xuống, cẩn thận gạt cỏ ra. Bên trong bụi cỏ là vài đóa hoa nhỏ đang đung đưa trong gió...

*

Loại hoa này người đời gọi là lan Nhị Nguyệt, mọc thành từng cụm nhỏ đầy ở ven đường, hoặc là trốn trong bụi cỏ, hoặc là dựa vào những đá lớn.

Vài vó ngựa đóng móng sắt xẹt qua cánh hoa màu hồng nhạt rồi đột nhiên dừng lại.

Khuôn mặt Lý Thiện lạnh lẽo, vung tay vẫy sạch vết máu bám trên lưỡi kiếm, trên người y không hề dính một giọt máu nào.

Phó tướng Đỗ Minh quỳ một gối xuống: "Tướng quân, tên còn sống kia đã khai rồi, là thích khách do nhà họ Tiêu phái đến."