Khi tin tức này truyền đến Lạc Dương, mọi người đều hoang mang bất an. Kỵ binh người Hán do Lý Thiện dẫn dắt là đội quân tinh nhuệ của Đại Tề dùng để đối kháng với người Hồ. Nếu toàn quân bị tiêu diệt - thiệt hại một vạn quân lính cùng với một vạn ngựa tốt, thì đó sẽ là một tội rất lớn!
Mà vào hai năm trước, bởi vì nhà họ Tạ nhìn thấy tiềm năng của Lý Thiện nên đã cho trưởng nữ Tạ Xu đính hôn với y. Ban đầu, bọn họ dự tính là chờ sau khi Lý Thiện bình định được biên cương thì sẽ thành hôn. Nhưng vào phút cuối thì Lý Thiện lại phạm phải một sai lầm lớn đến nhường này.
Vì vậy, vào ngày thứ mười sau khi Lý Thiện mất tích, lúc mà tin đồn đã được lan truyền khắp thành Lạc Dương, để tránh liên lụy đến nhà họ Tạ, Tạ Triệu Chi đã vội vàng gả trưởng nữ cho nhà họ Tiết ở Hà Đông.
Nhà họ Tạ đã bắt đầu chuẩn bị của hồi môn từ hai năm trước, thế nên chỉ trong vòng hai tháng - sau khi vội vã hoàn thành sáu nghi lễ chính, trưởng nữ nhà họ Tạ đã xuất giá.
Lại không ngờ rằng, khoảng thời gian Lý Thiện “mất tích” lại là lúc y mang theo quân tinh nhuệ hành quân ngàn dặm, trực tiếp đánh thẳng vào hậu phương của quân đội người Hồ.
Sau bảy ngày giao tranh, y gϊếŧ chết đại tướng người Hồ là Hột Cốt Dương.
Vào ngày thứ mười hai, y bắt được Phụng Thiên Vương Thác Bạt Thông làm tù binh.
Đến ngày thứ mười chín, y tiêu diệt toàn bộ bộ tộc Phó Cổ...
Làm cho trận doanh của người Hồ bị phá hủy hoàn toàn!
Lý phụ cũng phối hợp với nhi tử của mình. Ông ta nhanh chóng điều chỉnh sách lược – tiến hành bao vây bọc đánh trận doanh người Hồ. Nhất thời, người Hồ bị đánh cho tơi bời, phải vứt bỏ khí giáp. Tiền phương truyền về tin chiến thắng.
Thế nhưng, cũng không biết là vì lý do gì mà báo cáo từ chiến trường truyền về trong triều lại chỉ dừng ở chỗ Lý Thiện mất tích. Ngay cả Đô đốc và giám quân do triều đình phái đi cũng không truyền về thông tin chính xác, thế nên nhà họ Tạ mới đưa ra một phán đoán sai lầm như vậy.
Tạ Triệu Chi vô cùng buồn bực mà nói: "Tiền đồ của nhi tử nhà họ Lý thực sự là không thể đo lường, đáng tiếc là Xu Nhi đã gả cho người khác."
Lư phu nhân oán trách: "Sao khi đó lại không chờ thêm một chút nữa?"
Tạ Triệu Chi: "Làm sao mà chờ được? Đến tận hai tháng đấy. Cục diện trên chiến trường thay đổi không ngừng, nếu hôm nay không phải là đại thắng thì với chuyện xấu đó của nhà họ Lý, cho dù Xu Nhi chỉ mới đính thôi thì hôn cũng đã đủ để ảnh hưởng đến thanh danh của nàng rồi!"
Lư phu nhân thở dại một hơi, nói: "Chỉ sợ là lần này nhà chúng ta bội ước như vậy, sẽ khiến nhà họ Lý bất mãn mất. Ta sẽ đến nhà họ Lý xin lỗi, chỉ mong có thể giữ được quan hệ tốt đẹp ngày sau."
Tạ Triệu Chi: "Ngươi nên đến nhà họ Lý một chuyến đi." Ông chợt hỏi: "Hôm nay Yểu Yểu có ra ngoài không?"
Người mà Tạ Triệu Chi nhắc đến chính là Tạ Yểu Yểu – thứ nữ của nhà họ Tạ, em gái của Tạ Xu.
Vốn dĩ đang nói chuyện của nhà họ Lý, giờ đột nhiên lại nhắc đến Yểu Yểu, Lư phu nhân hơi sửng sốt: “Đúng vậy, hôm nay nàng đi thăm tỷ tỷ của nàng rồi.”
Tạ Triệu Chi: “Nàng đã 16 tuổi, vừa hay là vẫn còn chưa bàn chuyện cưới hỏi.”
Lư phu nhân rất yêu thương Tạ Yểu Yểu, không nỡ xa nàng. Bà vốn định giữ nàng trong nhà đến khi nàng mười bảy, mười tám tuổi rồi mới để nàng xuất giá.
Nhưng Tạ Triệu Chi nhắc đến hôn sự của Yểu Yểu vào thời khắc quan trọng này, bà đã đoán được mục đích của ông. Cho dù bà cảm thấy vô cùng kinh hãi, nhưng trong lòng vẫn ôm một tia hy vọng mà hỏi lại: "Phu quân hỏi vậy là có ý gì?"
Tạ Triệu Chi: “Cách tốt nhất lúc này chính là để Yểu Yểu thay tỷ tỷ hoàn thành mối hôn sự này.”
“Gả cho Lý Thiện.”
*