Tạ Triệu Chi tuy có chút không nỡ, nhưng nữ nhi Tạ gia thì nên như vậy. Ông gật đầu, dặn dò vài câu. Lư phu nhân không muốn nữ nhi khó chịu, cũng miễn cưỡng nở nụ cười.
Yểu Yểu cũng không tiện mang theo tất cả ma ma và tỳ nữ làm của hồi môn, nàng chỉ mang theo mấy người Trịnh ma ma, Tân Trúc, Mộc Lan rồi bước lên xe trâu.
Ngoài cửa thành, người Lý gia đã đợi bọn họ từ sớm.
Trong đội ngũ có đậu một chiếc xe ngựa bọc gấm đỏ, không phải dùng trâu kéo, mà là dùng ngựa. Bộ khúc Lý gia mặc giáp trụ và áo bào trắng hộ vệ hai bên, mặt mày chỉnh tề, uy phong lẫm liệt.
Tân Thực xuống ngựa, hướng về phía trong xe mà nói: "Tạ cô nương, ta là phó tướng của Lý tướng quân."
Từ trong xe, Yểu Yểu hỏi hắn: "Xin hỏi quý tính?"
Tân Thực: "Kẻ hèn họ Tân."
Yểu Yểu: "Tân phó tướng, làm phiền rồi."
Giọng nói của nàng như một dòng suối ngọt ngào, khiến Tân Thực có chút ngượng ngùng: "Không dám, không dám."
Hắn nhìn chiếc xe trâu kia của nàng rồi nói: "Chúng ta phải đi Tịnh Châu, tốc độ của xe trâu này em là không đủ."
Trịnh ma ma nhíu mày, bọn họ cũng chỉ có thể ngồi xe trâu mà thôi. Thành Lạc Dương nghiêm cấm thế gia nuôi ngựa, Tạ gia trước kia có nuôi vài con, sau đó đều tặng người cả rồi. Bà ấy hỏi Tân Thực: "Tân phó tướng có cách gì không?"
Tân Thực nói: "Trước mắt cứ như vậy đi đã, nếu thật sự không được..." Thật sự không được, hắn cũng không biết phải làm sao nữa.
Hắn không dám tự quyết định mà đổi ngựa cho bọn họ, Tiền phu nhân ngồi ở trong xe phía trước, nhưng bà ta rõ ràng là không thích nữ nhi Tạ gia, hắn cũng không ngu mà đi chuốc lấy xui xẻo.
Trịnh ma ma lại hỏi: "Xin hỏi, Lý Hầu gia có ở đây không?"
Tân Thực: "Ồ, tướng quân nhà ta có việc, đã đi trước rồi."
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, Trịnh ma ma vẫn cảm thấy trong lòng nghẹn đắng.
Cô nương nhà mình vì yêu cầu hoang đường của y mà bị ép phải đi ngàn dặm đến Tịnh Châu để gả cho y, thế nhưng y lại không thèm chào hỏi, cứ thế để nàng một mình ở trong đội ngũ.
Yểu Yểu khẽ vỗ vào mu bàn tay Trịnh ma ma, lớn tiếng nói với bên ngoài: "Chúng ta xuất phát bây giờ luôn đi."
Tân Thực thở phào nhẹ nhõm. Hắn nghe nói trưởng nữ của Tạ gia tính tình mạnh mẽ, chỉ sợ thứ nữ cũng sẽ như vậy. May mà đây là một người tốt tính, dù sao thì tướng quân nhà hắn rất ghét thế gia, nếu họ làm ầm ĩ ở đây...
Nghĩ đến dự định của tướng quân nhà mình, Tân Thực không chần chừ nữa mà điều động đội ngũ. Trong chốc lát, khi trời đã sáng hẳn, xe trâu nối đuôi xe ngựa từ từ di chuyển.
Ra khỏi Lạc Dương, đi xuống quan đạo, xe trâu càng ngày càng chậm, cho đến khi không hề nhúc nhích nữa, cũng dần dần kéo dài khoảng cách với xe ngựa và bộ khúc của Lý gia.
Phát hiện Tạ gia bị tụt lại, Tân Thực cưỡi ngựa trở lại, hỏi: "Sao vậy?"
Tân Trúc xuống xe nói chuyện với Tân Thực. Lúc này, Yểu Yểu đang tựa vào vai Trịnh ma ma nghỉ ngơi, nghe thấy âm thanh, nàng mở mắt ra, ngơ ngác nhìn Trịnh ma ma.
Vẻ mặt Trịnh ma ma vô cùng bất đắc dĩ: "Trâu phát cáu, không chịu đi nữa."
Xa phu vì muốn đuổi kịp đội ngũ nên đã dùng sức đánh trâu. Kết quả tính tình của trâu không bằng ngựa, bị đánh nhiều là nổi cáu, cứ thế mà đứng yên một chỗ, có làm thế nào cũng không chịu nhúc nhích.