Nếu truy cứu sâu xa hơn, thì là Tạ gia mượn thế của Lý gia để một lần nữa trở lại triều cục, trở lại trung tâm quyền lực.
Ngay cả nhà họ Tiết mà Tạ Xu gả vào cũng không thể cho Tạ gia cơ hội này. Thế nên, ông ta không thể đắc tội Lý Thiện khi thế lực của mình chưa vững vàng.
Hiện giờ, quả thực là Tạ Triệu Chi cũng không mấy vừa lòng với Lý Thiện. Nói y là ranh con thiển cận, nhưng sự hoang đường của Lý Thiện lại khiến ông ta an tâm. Ông ta không muốn Tạ gia bị Lý gia đè đầu như vậy nữa.
Cho nên, dưới sự thúc đẩy của nhiều bên với những tâm tư khác nhau, cuối cùng cũng không còn ai có ý kiến gì nữa.
Đến tháng ba, vì phải đi về phía bắc, cần phải hành lý nhẹ nhàng, thế nên của hồi môn phong phú của Tạ gia đều đã được đưa đến Lý phủ ở Lạc Dương từ trước. Đợi Lý Thiện áp giải xong Thác Bạt Thông, thì sẽ đưa Tiền phu nhân và Yểu Yểu trở về.
Ngày mai, chính là ngày Yểu Yểu theo Lý Thiện đi về phương bắc.
Trong khuê phòng.
Yểu Yểu vừa tắm xong, mái tóc đen dày như mây mù, xõa tung trên lưng. Trịnh ma ma dùng lược gỗ thấm nước hoa hạnh, chậm rãi chải tóc cho nàng.
Tóc của nàng rất đẹp, mỗi sợi đều mềm mại trơn bóng, cầm trong tay sẽ tự nhiên mà chảy xuống, khiến người ta yêu thích không buông tay.
Cô nương như vậy lại là do mình nuôi lớn, theo Trịnh ma ma thấy, Yểu Yểu chỗ nào cũng tốt cả. Chỉ là hôn sự của nàng lại gặp phải kiếp nạn lớn như vậy, còn chưa gả đi mà Lý Thiện đã dám làm nhục nàng, gây ra chuyện "thà tổ chức hôn lễ trên đường" này. Chỉ chừng đó là đủ thấy người này thật sự ngông cuồng như lời đồn, sau này Yểu Yểu biết làm sao đây?
Nghĩ rồi, Trịnh ma ma lại không kiềm được mà đỏ hoe hốc mắt.
Thông qua gương đồng, Yểu Yểu nhìn thấy dáng vẻ khổ sở buồn lòng của Trịnh ma ma, nàng khẽ nói: "Ma ma, ta có thể ra khỏi Lạc Dương một chuyến, đây cũng là chuyện tốt mà."
Mấy ngày nay, để ngăn Yểu Yểu nghĩ nhiều, mấy người Lư phu nhân và Trịnh ma ma đều cố gắng không nhắc đến Lý Thiện và hôn sự ở trước mặt Yểu Yểu. Nhưng đến cuối cùng, Trịnh ma ma lại vẫn không nhịn được.
Bà ấy vội vàng lau khóe mắt, cười nói: "Cô nương đừng trách, thật sự là ta nghĩ nhiều quá rồi."
Chải xong tóc, Yểu Yểu nằm trên giường, nhắm mắt lại. Lư phu nhân có đến một chuyến, thấy nàng đã ngủ rồi, mới khẽ hỏi Trịnh ma ma về tình hình của nàng.
Trịnh ma ma nói: "Cô nương nghĩ thoáng, còn an ủi ngược lại ta nữa."
Lư phu nhân lại thở dài một tiếng.
Trịnh ma ma buông rèm, thổi tắt đèn, chỉ để lại một ngọn đèn cầy nhỏ. Lát sau, khi trong phòng đã yên tĩnh trở lại, Yểu Yểu mới từ từ mở mắt.
Nàng trở mình, vừa nghĩ đến chuyện ngày mai phải rời khỏi Lạc Dương này, nàng lại không cách nào ngủ nổi.
Chỉ là tâm trạng mẫu thân đã rối bời, nàng lại không thể như vậy được, tình huống xấu nhất cũng chỉ có vậy mà thôi.
Một đêm ngủ không sâu, sau canh năm, sắc trời đã ngả xanh, một tiếng chim hót trong trẻo đánh thức Yểu Yểu. Sau khi thức dậy rửa mặt chải đầu, Yểu Yểu đi bái biệt cha nương.
Vì phải đi xa, Yểu Yểu búi tóc phản thoa, mặc một bộ váy lụa tay hẹp màu trắng ngà viền nước, vai khoác áo choàng trắng hoa văn ẩn, tai đeo đôi minh nguyệt đang, càng thêm thanh tú kiều diễm.
Nàng hướng về phía cha nương mà phúc thân hành lễ: "Cha, nương, nữ nhi đi Tịnh Châu đây."