Chương 15

"Huống chi là ông nhất định muốn hắn cưới nữ nhi Tạ gia, hắn khó chịu một chút thì đã sao nào?"

Nghĩ đến chuyện cho dù nhi tử có bất mãn với mình thì cũng sẽ không đến mức thật sự lưu luyến phồn hoa, sắc mặt Lý Vọng lại dịu đi đôi chút.

Lúc này, Lý a thẩm đang ngồi thêu thùa ở cửa mới gõ gõ cửa: "Lang quân đã về."

Tiền phu nhân vội vàng chạy ra nghênh đón. Lúc này trời còn khá lạnh, Lý Thiện lại không mặc áo khoác ngoài, bà ấy kinh ngạc hỏi: "Áo ngoài của con đâu?"

Lý Thiện: "Bẩn rồi."

Tiền phu nhân nhớ ra bây giờ không phải lúc hỏi chuyện này, lại nói: "Hôm nay con chơi quá trớn rồi, mau đi nhận lỗi với cha con đi, nói là lần sau sẽ không như vậy nữa."

Lý Thiện nói: "Ta có lỗi gì nào. Lạc Dương quả nhiên là nơi tốt đẹp, đường quan vừa thẳng vừa dài. Cảm giác khi phi ngựa trên đó quả thật không phải là những đường đất cát có thể so sánh được."

Chỉ một câu nói là đã lại chọc giận Lý Vọng rồi, ông ấy chỉ vào y mà nói: "Mày... Mày cho rằng mày cứ buông thả bản thân như vậy thì Tạ gia sẽ chủ động từ hôn hay sao?"

Người ngoài không hiểu Lý Thiện, nhưng Lý Vọng và Tiền phu nhân lại hiểu quá rõ y. Lý Thiện không phải là hạng người tham hưởng lạc, thế nên y làm như vậy cũng chỉ vì liên quan đến chuyện không vừa ý với hôn sự của mình mà thôi.

Lý Thiện khẽ cười nhạt: "Ta buông thả như vậy, Tạ gia lại không nói gì. Nữ nhi lần trước cũng đã gả đi rồi, nếu nữ nhi lần này lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhà đó còn có thể nhận nuôi một người khác để gả cho ta ấy chứ."

Y vừa nói Tạ gia bán nữ nhi, cũng là đang châm chọc cả Lý gia nữa. Tạ gia trở mặt trước, lại tiếc nuối vinh hoa phú quý của Lý gia. Mà Lý gia thì cũng không nỡ từ bỏ gốc rễ phát đạt của Tạ gia, muốn nhân cơ hội này chen chân vào hàng ngũ thế gia nhất lưu.

Tiền phu nhân nghe không hiểu thâm ý của y, chỉ gật đầu theo, còn Lý Vọng thì lại vô cùng giận dữ. Ông ấy rút thắt lưng da hươu bên hông ra, đánh lên người Lý Thiện: "Tiểu tử nhà ngươi đừng có mà ngông cuồng! Ta làm tất cả những điều này đều là vì Lý gia!"

Tiền phu nhân kinh hô: "Ôi chao, đừng đánh! Ly Lang à, con mau tránh đi!"

Lý Thiện lại vẫn đứng yên tại chỗ. Roi da đánh vào trong da thịt, lớp áo trong màu trắng ở sau lưng đã có chút lộ ra vết máu, thế nhưng y vẫn không hề nhúc nhích.

Lý Vọng quất hai roi, nhìn thấy đôi mắt đen nhánh của Lý Thiện, không khỏi giật mình mà dừng lại.

Lý Thiện khẽ động vai, vết thương trên lưng còn chẳng đau bằng những trận đòn bị Lý Vọng đánh lúc nhỏ.

Y nhìn Lý Vọng, nhếch môi: "Phụ thân, ngài đã già rồi."

*

Khi Lý Thiện đi ra khỏi chính đường, Tân Thực cũng vừa đốt xong cái áo ngoài của y. Hắn ta vỗ vỗ tro bụi trên tay, vội vàng đuổi theo, nói: "Tướng quân."

Lý Thiện nhàn nhạt "ừ" một tiếng, đột nhiên hỏi: "Ngày thành thân là ngày nào?"

Tân Thực đổ mồ hôi, ngày thành thân đều đã được định ra từ hơn một tháng trước rồi, vậy mà tướng quân lại vẫn không biết là ngày nào. Hắn ta nói: "Là mùng bảy tháng ba."

Lý Thiện bỗng nhiên lại nói: "Sứ thần người Hồ đến rồi à?"

Tân Thực: "Đúng vậy, hôm trước đã đến Lạc Dương rồi."

Chuyện nghị hàng ít nhất cũng phải mất ba tháng. Từ khi người Hồ chiến bại đến nay, sứ thần cũng chỉ vừa mới vượt núi băng sông, mang theo thành ý của Khả Hãn đến Lạc Dương thôi. Tiếp theo còn phải bàn bạc thương lượng nữa.

Tân Thực nói: "Nhưng mà đến lúc tướng quân thành thân thì hẳn là đã ngả ngũ rồi."

Lý Thiện: "Cũng nên kết thúc rồi."

*